Freespeechforvietnam’s Weblog

August 30, 2007

Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc trong tuần lễ từ 18 đến 28 tháng 9

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 8:40 pm

THÔNG BÁO KHẨN CẤP
Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh của Cộng Đồng Hải Ngoại, đặc trách biểu tình chống
Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc trong tuần lễ từ 18 đến 28 tháng 9, 2007
2424 Gunter Avenue – Bronx – N.Y. 10469
Tel. (646) 920-0209 Email: nguyenvantanh718@yahoo.com
Tel. (610) 914-2126 Email: nguoivietquocgia@aol.com
Tel. (917) 952-6396 Email: lachongmagazine@comcast.net

Kính gửi
- Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
- Quý cơ quan truyền thông người Việt tự do.
- Quý vị đại diện các đoàn thể đấu tranh, chính đảng, cộng đồng, hội đoàn và phong trào.
- Quý đồng huơng tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ và hải ngoại.

Kính thưa quý vị:
Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng CSVN sẽ có mặt tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, New York, Hoa Kỳ trung tuần tháng 9 nhân khai mạc khóa họp thường niên của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Tại đây Nguyễn Tấn Dũng sẽ đọc bài diễn văn, đồng thời vận động để CSVN trở thành hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An
Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại không thể để tập đoàn độc tài toàn trị CSVN tiếp tục lừa gạt dư luận thế giới, tiếp tục đàn áp, bóc lột nhân dân VN, vi phạm trầm trọng và có hệ thống bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, cũng như Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Ttrị mà chính chúng đã ký và cam kết tôn trọng.
Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh kêu gọi các Cộng Đồng, các Tổ Chức Đấu Tranh, các Chính Đảng Quốc Gia tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới về New York để cùng tham dự TUẦN LỄ ĐẤU TRANH từ ngày 20 đến 27 tháng 09 năm 2007 gồm:
– Biểu tình liên tục trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tố cáo tội ác của CSVN trước công luận thế giới, đồng thời lên tiếng hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội.
– Thành lập phái đoàn tiếp xúc phái bộ ngoại giao các nước yêu cầu họ không ủng hộ bọn tội phạm CSVN vào Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
– Thảo luận việc thanh lập Ủy Ban Phối Hợp Chung hỗ trợ cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội đang một ngày một dâng cao.
Ban Tổ Chức đã được sự giúp đỡ của Tỷ Phú Trần Đình Trường cho Quý Vị từ xa về có nơi nghỉ ngơi tại khách sạn Carter.
Tuy nhiên việc tổ chức cũng cần tài chánh để điều hành, thuê mướn phòng sở sinh hoạt, ẩm thực, cờ, biểu ngữ, poster do đó chúng tôi xin quý vị ủng hộ và kêu gọi đồng hương không thể về tham dự đóng góp tài chánh. Ngân phiếu đề trả cho NYVACA (với chú thích “yểm trợ biểu tình Ng Tấn Dũng”) và gửi về P.O. Box 520534, Flushing, NY 11352 hoặïc địa chỉ ghi phía trên
Vì tính chất khẩn cấp và quan trọng, kinh xin Quý Vị cố gắng về tham dự đông đủ.

Các hoạt động của chúng ta được tạm đề nghị như sau. Tuy nhiên vì lịch trình của Nguyễn Tấn Dũng có thể thay đổi từng ngày, nên hoạt động của chúng ta sẽ được hoạch định theo cho phù hợp.
Chúng tôi sẽ thông báo quý vị mỗi khi có thay đổi
- Ngày 20 và 22 tháng 9, từ 10 giờ sáng tập họp trước trụ sở Liên Hiệp Quốc: Cầu nguyện cho đồng bào quốc nội mau thoát ách Cộng Sản Hà Nội tham tàn; đánh động dư luận quốc tế và lương tri nhân loại về nỗi đau thương trầm thống của tổ quốc và quê hương hiện nay; đạo đạt thỉnh nguyện thư đòi tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam đến Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cũng như đại diện chính phủ các quốc gia: Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Anh, Nhật, Ý, Bỉ, Hòa Lan v.v.
- Chủ nhật 23 tháng 9, từ 10 giờ sáng: Tham dự Hội Nghị người Việt quốc gia hải ngoại để cùng tìm những phương thức đấu tranh hữu hiệu, hầu thích ứng được công cuộc vùng lên tranh đấu của đại khối dân tộc quốc nội,… nhất là đáp ứng tiếng kêu thống thiết “cứu trợ dân oan” của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, qua Thông Bạch của Ngài kêu gọi đóng góp vào “Quỹ Cứu Tế Dân Oan” gửi chư Tôn Đức, Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới trong và ngoài nước ngày 10 tháng 8 năm 2007.
- Thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư 24 và 25 và 26 tháng 9, từ 10 giờ sáng: Tổng biểu tình trước trụ sở Liên Hiệp Quốc phản đối Nguyễn Tấn Dũng và tố cáo tội ác của bạo quyền Cộng Sản Hà Nội; kêu gọi quốc tế tích cực hỗ trợ công cuộc đấu tranh đòi quyền sống, quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh.

Đồng Chủ Tịch
- Ông Nguyễn Văn Tánh, New York (Cố Vấn Thường Vụ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York – Trưởng Ban Tố Chức Ngày Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế). (646) 920-0209
-GS Lai Thế Hùng (Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Trung Ương Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu ((CT/HĐĐHTƯ/CĐNVQGÂC) – Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Trung Ương Phong Trào Đấu Tranh Đòi Tự Do Tôn Giáo Dân Chủ, Nhân Quyền Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ Cho Việt Nam (CT/HĐĐHTƯ/PTĐT), Tổng Thư Ký Ủy Ban Lâm Thời Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại Yểm Trợ Những Tiếng Nói Đấu Tranh Quốc Nội (TTK/UBYTQN), Phối Trí Viên Ủy Ban Quốc Tế Vận Cứu Nguy Các Nhà Đấu Tranh Dân Chủ Tại Việt Nam (PTV/UBQTV),Pháp. (714) 326-9302
- Nhà báo Nguyễn Đình Toàn (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Philadelphia).(610) 914-2126
- LS Nguyễn Thanh Phong (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York) (646) 920-4118
- Nhà văn Trần Quán Niệm (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam New Jersey) (917) 952-6396
- Ông Cao Xuân Khải (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New Hampshire).
- Ông Nguyễn Thanh Bình (Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Massachusetts) (617) 296-7640
- Ông Lý Văn Phước, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Washington DC, Maryland và Virginia (202) 361-1231
- Ông Đỗ Minh Đức, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston
- BS Nguyễn Xuân Vinh, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia California
- Ông Trần Giỏi, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Connecticut (203) 526-4147
- Tiến Sĩ Lê Minh Nguyên,Trưởng Ban Điều Hợp Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam
- Ông Nguyễn Trung Châu, Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại HoaKỳ (718) 364-3673
- Ông Nguyễn Phục Việt, Nhóm Tuổi Trẻ PalTalk
- Ông Trần Tiếng, (KQVNCH. Chủ Tịch Ủy Ban Hỗ Trợ Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền VN tại San Diego (858) 232-3028

Với sự tham gia và hỗ trợ của quý vị có tên trong danh
sách sau đây:
Các hội đoàn, đoàn thể hay cá nhân muốn ghi tên tham gia,
xin báo cho chúng tôi hay để cập nhật kịp thời.

- Cụ Phan Vỹ, (Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Trung Ương PTĐT (CT/HĐGSTU), Hội Đồng Tư Vấn (HĐTV) UBYTQN và UBQTV), Washington D.C.
- Cựu Thiếu Tướng Lý Tòng Bá (Chủ Tịch Ủy Ban Yểm Trợ Dân Chủ Quốc Nội – HĐCVTƯ/PTĐT và UBQTV) – Santa-Ana, CA.
- Cựu Đại Tá Trương Như Phùng (Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Chiến Sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa – PCT/HĐĐHTƯ/PTĐT, HĐTV/UBYTQN và UBQTV) – Houston, TX.
- Cựu Thiếu Tá Nguyễn Xuân Tùng (Giám Đốc Chương Trình Phát Thanh Diễn Đàn Kytô hữu, Diễn Đàn Chống Cộng – PCT/HĐĐHTƯ/PTĐT) – Santa Ana, CA.
- Hòa Thượng Thích Thắng Hoan (Chánh Văn Phòng Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN), Viện Hóa Đạo II, (HĐTV/UBYTQN) – New Orleans, LA.
- Hòa Thượng Thích Thanh Đạm (Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới, HĐTV/UBYTQN), Chùa Giác Hoàng, Washington, D.C
- Thượng Tọa Thích Vân Đàm (Vụ Trưởng Vụ Văn Hóa Giáo Dục GHPGVNTN Hải Ngoại, , HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), Tu Viện Pháp Vương, Washington D.C).
- Thượng Tọa Thích Nguyên Tâm (GHPGVNTN, Viện Hóa Đạo II – HĐTV/UBYTQN), New Orkeans, LA.
- Thượng Tọa Thích Quảng Hiền (HĐĐH/GHPGVNTN/ÂC- HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), Chùa Trí Thủ, Bern, Thụy Sỹ.
- Linh Mục Phạm Văn Tuệ (Quản Nhiệm Giáo Xứ Thánh Giuse, New Orleans, LA – HĐTV/UBYT/QN).
- Linh Mục Tống Thiện Liên (HĐCVTƯ/PT), HĐTV/UBYT/QN), Dallas, TX.
- Linh Mục Đinh Xuân Minh (HĐCVTƯ/CĐNVQG/ÂC, PTĐT và UBYTQN), Mainz, Đức.
- Mục sư Nguyễn Công Huấn (HĐCVTƯ/CĐNVQG/ÂC, PTĐT và UBYTQN). Lausanne, Thụy Sỹ.
- Đại Đức Thích Thiện Pháp (GHPGVNTN – HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), .Arlington, TX.
- Giáo sỹ Lê Trịnh (Chánh Trị Sự Cao Đài Giáo Miền Trung – HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), Falls Church, VA.
- Hiền Tài Nguyễn Thanh Liêm (Cao Đài Giáo Tòa Thánh Tây Ninh, San Jose, California – HĐCVTƯ/PTĐT và UBYTQN), San Jose, CA.
- Ông Cao Hữu Thiên (Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV Vùng Tây Bắc Hoa Kỳ), Tacoma, Washington State.
- Cựu Trung Tá Nguyễn Văn Được (HĐCVTƯ/PTĐY, UBYTQN và UBQTV), Seattle, Washington State.
- Cựu thẩm phán Phạm Đình Hưng (Chủ Tịch Hội Đồng Đòan Kết Người Việt Quốc Gia – HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana, CA.
- Cựu dân biểu Phạm Ngọc Hợp (Chủ Tịch Ủy Ban Đòan Kết Chống Cộng – HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana, CA.
- Cựu Thiếu Tá Lê Văn Sanh (PCT/HĐGSTƯ/PTĐT, HĐTV/UBYTQN và UBQTV), Houston, TX.
- Võ sư Lê Văn Trí (TTK/HĐGSTƯ/PTĐT, BĐHTƯ/UBYTQN và UBQTV), Arlington, VA.
- Cựu dân biểu, nhà báo Vi Anh Bùi Văn Nhân (HĐCVTƯ/PTĐT và UBQTV), Santa Ana,CA). – Cựu dân biểu Lý Hiền Tài (Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn-Maryland-Viirginia, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV) Baltimore, Maryland.
- GS Trần Trọng Đạt (Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương Đại Việt Quốc Dân Đảng, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana, CA.
- Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Santa Ana, CA.
- Ông Nguyễn Rô (HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Dallas, TX.
- Nhà thơ, nhà văn Võ Văn Viên (Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngọai Miền Nam Hoa Kỳ, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Tampa, Florida.
- Ông Peter Nguyễn (HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), New Orleans, LA.
- Cựu thẩm phán Trần Đức Lai (CT/HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Mulhouse, Pháp.
- GS Tiến Sỹ Lê Mộng Nguyên (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris, Pháp
- GS Bùi Bách Diệp (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Bruxelles, Bỉ.
- Ông Lễ Minh Triết (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris,
- KS Dương Văn Lợi (Chủ Tịch Hộ Tù Nhân và Nạn Nhân Dưới Chế Độ Cộng Sản Việt Nam, HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris, Pháp.
- Nhà văn Chu Chi Nam (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris..
- Ông Nguyễn Tuờng Long (HĐCVTƯ/CĐNVQGÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Paris,
- Nhạc sỹ Hồ Văn Sinh (Việt Nam Cộng Hòa Foundation – HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV) Santa Ana, CA.
- Ông Nguyễn Tấn Đức (Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV Vùng Trung Nam Hoa Kỳ), Atlanta, GA.
- Ông Nguyễn Thanh Minh (Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu.Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Georgia, HĐCVTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Atlanta.
- KS Ngô Ngọc Hiếu (Đại diện CĐNVQGÂC tại Anh quốc, TTK/HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), London.
- Nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Chinh (PTTK/HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Fort Worth, TX).
– Ông Hồ Sắc (Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia, Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Houston, TX).
- Ông Phan Văn Phúc (Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Dallas-Fort Worth, TX).
- Ông Nguyễn Hữu Dõng (Chủ Tịch Diễn Đàn Dân Chủ, HĐCVTƯ/CĐNVQÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Koln, Đức.
- KS Trần Văn Nam ( Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Gia Nã Đại), Vancouver.
- Ông Trần Minh Chiêu (HĐCVTƯ/CĐNVQÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Metz, Pháp.
- Ông Raymond Déprez (CT/CĐNVQGÂC tại Pháp, Đại diện PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Pháp), Moselle, Pháp.
- KS Tạ Văn Khánh (Đại diện CĐNVQGÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV tại Đức), Saarbrucken.
- Ông Lê Van Hiệp (HĐĐHTƯ/PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Metz, Pháp.
- Ông Lý Minh Thuận (BTV/HĐĐHTƯ/CĐNVQÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Metz, Pháp
- Ông Nguyễn Văn Tuấn (BTV/HĐĐHTƯ/CĐNVQGÂC, PTĐT, UBYTQN và UBQTV), Strasbourg, Pháp.
- Ông Nguyễn Bá Cẩn (Cựu Chủ Tịch Hạ Nghị Viện VNCH, Cựu Thủ Tướng VNCH)
- T/S Nguyễn Ngọc Hùng (Đức Quốc)
- T/S Đỗ Hùng (Cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc California)
- Nhà báo Nguyễn Vạn Hùng (Chủ Nhiệm báo Ý Dân)
- Ông Phan Kỳ Nhơn (Chủ Tịch Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Cộng Nam California)
- Ủy Ban Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản
- Ông Nguyễn Bác Ái (Chủ Tịch Cộng Đồng NVQG Oregon, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Hoa Kỳ, Chủ Tịch Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến)
- Ông Huỳnh LươngThiện (Phong trào Hưng Ca Việt Nam)
- Ông Nguyễn Tài Đàm (Cựu Chủ Tịch CĐ VN Nam Californi, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Cộng Đồng Hoa Kỳ)
- Ông Nguyễn Hùng Việt (Lực Lượng Quốc DânViệt Nam)
- Ông Thế Phương (Chủ biên báo điện tử Take 2 Tango)
- Ông Nguyễn Tường Thược (Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại Hoa Kỳ, Giám Đốc Đài Phát Thanh và Truyền Hình Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại)
- 36 Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị tại Haiû Ngoại (Nhiều quá nên không liệt kê danh sách)
- Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích (Chủ Tịch Nghị Hội Toàn Quốc)
- Ông Trương Sĩ Lương (Chủ nhiệm báo Thế Giới Mới, Dallas, Texas)
- Ông Trần Minh Tâm (Chủ bút Tuần san Đẹp, Houston,Texas)
- Ông Trần Hùng Tiết (Chủ tịch H
iệp Hội Người Việt, San Diego. CA)
- Bà Ngô Thị Hiền (Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam)
- Ông Vương Kỳ Sơn (Giám đốc đài Phát Thanh VN Tự Do và tạp chí VN Tư Do, New Orlean)
- Bà Nguyễn Hồng Liên (Ủy Ban Tranh Đấu Nhân Quyền cho Việt Nam/Mạng Lưới Nhân Quyền cho VN)
- Ông Việt Linh và cô Nguyễn Thị Quỳnh Hương (đại diện Tổ Chức Nhân Quyền tiểu bang Oregon)
- Ông Chu Bá Yến (Chủ Tịch HĐ Đại Biểu CĐVN tiểu bang Florida, Chủ Nhiệm Florida Việt Báo)

August 23, 2007

Thượng tọa Thích Không Tánh thuộc GHPGVNTN đi cứu trợ Dân oan tại Hà Nội bị bắt sáng nay

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 8:21 am

********************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d’Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 63 – 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) – Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 – E-mail :
ubcv.ibib@buddhist.com
Web : http://www.queme.net
********************************************************************************

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 23.8.2007
Thượng tọa Thích Không Tánh thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi cứu trợ Dân oan tại Hà Nội bị bắt sáng nay

PARIS, ngày 23.8.2007 (PTTPGQT) – Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi cứu trợ Dân Oan gọi từ Hà Nội sang Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris cho biết Thượng tọa Thích Không Tánh đã bị Công an bắt sáng nay vào lúc 8 giờ khi Thượng tọa đang phát tiền cứu trợ cho Dân Oan đứng trước trụ sở Tiếp Dân ở số 110 đường Cầu Giấy, Hà Nội.

Thượng tọa Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội, thừa lệnh Hòa thượng Thích Quảng Độ dẫn đầu Phái đoàn Giáo hội ra Hà Nội cứu trợ Dân Oan để thực hiện bước đầu Thông bạch Kêu gọi Cứu trợ Dân Oan mà Hòa thượng gửi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và Đồng bào các giới hôm 10.8 vừa qua.

Tuy nhiên tình hình công an kiểm soát các cuộc khiếu kiện Dân Oan tại Hà Nội trở nên căng thẳng hai ngày qua. Theo dự kiến, Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất sẽ đi phát tiền cứu trợ hôm qua, thứ tư 22.8, nhưng vì mạng lưới công an dày đặc nhằm giải tán khối lượng người biểu tình trước trụ sở Tiếp dân ở số 110 Cầu Giấy, Hà Nội. Vì vậy, Phái đoàn quyết định chuyển việc cứu trợ vào sáng ngày hôm nay, thứ năm 23.8.

Từ sáng sớm, Thượng tọa Thích Không Tánh đã ra trước trụ sở Tiếp Dân để quan sát tình hình và theo dự kiến Phái đoàn Giáo hội sẽ tháp tùng một giờ đồng hồ sau đó thực hiện việc cứu trợ. Thế nhưng vào lúc 8 giờ sáng, thì nhiều xe công an đã vây chặt đầu và cuối đường Cầu Giấy không cho ai tiến vào nơi có tập thể Dân oan khiếu kiện. Đồng thời, một mặt công an giải tán khối người khiếu kiện, một mặt đưa nhiều xe lớn đến chở những Dân Oan đi nơi khác. Trong cảnh xáo trộn ấy, Phái đoàn Giáo hội chỉ thấy Thượng tọa Thích Không Tánh bị mất hút trong khối lượng công an đang vây chặt khối người biểu tình.

Đường dây điện thoại giữa Thượng tọa Thích Không Tánh và Phái đoàn Giáo hội bị cắt. Câu nói cuối cùng của Thượng tọa Thích Không Tánh qua dây nói là : “Không được nữa rồi…” và đường dây đứt đoạn nửa chừng.

Khi tình hình đã trở lại yên tĩnh, Phái đoàn Giáo hội đến gần giới Dân oan Khiếu kiện hỏi thăm thì được một Cụ già cho biết :

“Tôi có thấy một ông Thầy người Nam cầm phong bì phát cho chúng tôi được một số xuất, thì công an đâu mà lắm thế tràn ngập tới bắt ông Thầy đi rồi. Tội nghiệp quá ! Sao lại bắt người đi cứu giúp như thế ?! Chúng tôi chỉ biết vái lạy Thầy mà biết ơn, nhưng chẳng làm gì được !”.

Theo tin Phái đoàn Giáo hội cho biết, thì từ tối hôm qua đã có một số người thường theo dõi khối Dân Oan khiếu kiện bị bắt. Trong số này có Sư cô Thích Đàm Bình vì liên lạc với Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mà bị giải về Hà Tây.

August 20, 2007

Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế TẠI PARIS NGÀY 20.8.2007

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 11:05 am

********************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d’Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 63 – 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) – Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 – E-mail : ubcv.ibib@buddhist.com
Web : http://www.queme.net
********************************************************************************

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 20.8.2007
Huynh trưởng Gia Đình Phật tử Nguyễn Tất Trực bị hành hung tại Huế – Đính chính việc lợi dụng danh nghĩa Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất quyên tiền bất hợp pháp cho Đại học Khuông Việt và để tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 của Nhà cầm quyền Hà Nội

PARIS, ngày 2007 (PTTPGQT) – Huynh trưởng Nguyễn Tất Trực, pháp danh Nguyên Quang, Trưởng ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử Thừa thiên – Huế vừa bị kẻ gian đột nhập vào tư gia hành hung vào lúc 0 giờ 30 khuya thứ năm rạng sáng thứ sáu 17.8.2007. Theo tin của Ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử Thừa thiên – Huế vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris cho biết thì “một người đội mũ bảo hiểm đột nhập vào nhà Huynh trưởng Trực ở làng Dạ Lê thượng, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa thiên, dùng xẻng xúc đất phang thẳng vào đầu anh Trực trong lúc anh đang nằm ngủ. Rất may là do tối trời, chiếc xẻng đã không phang trúng đầu mà chỉ dập vào mạng sườn và nhiều nơi trên thân thể. Gia đình đã chở anh vào bệnh viện cấp cứu. Do người thân và hàng xóm gọi la kêu cứu, nên hung thủ đã bị Công an bắt trên đường chạy trốn”. Nhưng sự việc chưa được làm rõ về động cơ hành hung.

Kể từ ngày Huynh trưởng Nguyễn Tất Trực được Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) Thừa thiên – Huế ra Quyết định ngày 6.8.2007 bổ nhiệm làm Trưởng Ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử Thừa thiên – Huế và chuẩn y thành phần nhân sự Ban Hướng dẫn gồm 21 Huynh trưởng và chuẩn y Ban Đại diện Gia Đình Phật tử tại các Quận, Huyện Hương Trà, Phong Điền, Quảng Điền, Tả ngạn Nội thành, Hữu ngạn, Hương Thủy, Phú Vang, Phú Lộc, thì Huynh trưởng Nguyễn Tất Trực nhận được nhiều sự hăm dọa, chống đối từ bên ngoài cũng như trong nội bộ.

Sự hành hung vừa qua phải chăng là bước đầu cụ thể hóa lời hăm dọa nói trên, đồng thời báo hiệu chiến dịch khủng bố sắp tới đối với các Huynh trưởng và đoàn viên trung kiên của GHPGVNTN thuộc tổ chức Gia Đình Phật tử ?

Gia Đình Phật tử Việt Nam là tổ chức giáo dục trẻ của Phật giáo xuất hiện tại Thừa thiên Huế vào đầu thập niên 40. Từ đó lan rộng khắp Bắc Trung Nam 60 năm qua. Hiện nay tổ chức Gia Đình Phật tử Việt Nam (GĐPTVN) có nửa triệu đoàn viên. Sau năm 1975, cùng với sự đàn áp GHPGVNTN, Nhà cầm quyền Cộng sản cấm tổ chức GĐPTVN hoạt động. Nhưng nhờ các huynh trưởng trung kiên âm thầm gầy dựng lại phong trào từ đầu thập niên 90. Sang giữa thập niên 90 phong trào lớn mạnh, nên Nhà cầm quyền Cộng sản tìm cách áp lực để sáp nhập tổ chức GĐPTVN vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Nhưng trước phản ứng quyết liệt của Ban Hướng dẫn Trung ương GĐPTVN, âm mưu của Nhà nước Cộng sản thất bại. Do đó, Ban Tôn giáo Chính phủ đã chỉ thị cho Giáo hội Phật Giáo Nhà nước thiết lập cơ chế Nam Nữ Phật tử để thu hút và kiểm soát tổ chức GĐPTVN.

Từ đó xuất hiện một thiểu số Huynh trưởng GĐPTVN, với nhiều lý do, đã về đầu thú cơ chế Phật giáo của Nhà nước gây phân hóa tổ chức trẻ của Giáo hội. Trước tình trạng phân hóa này, Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, đã ra Thông tư số 07/VHĐ/TT/VT ngày 28.8.2006 chấn chỉnh lại tổ chức GĐPTVN toàn quốc và ra Quyết Định số 22/VHĐ/QĐ/VT ngày 25.11.2006 bổ nhiệm Huynh trưởng Lê Công Cầu làm Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ trực thuộc Tổng vụ Thanh niên GHPGVNTN để điều hành tổ chức GĐPTVN trước tình hình mới.

Tại Thừa thiên – Huế, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Đại diện GHPGVNTN, đã “chiếu Bản Nhận định của các Ban Đại diện GĐPT tại các quận huyện và chiếu Văn thư, Kiến nghị của các cá nhân và tập thể Huynh trưởng GĐPT các quận huyện” ra Quyết định số 09/BĐD/TTH/QĐ ngày 8.7.2007 giải nhiệm chức vụ Trưởng ban Hướng dẫn GĐPT Thừa thiên của Huynh trưởng Nguyễn Sĩ Thiều vốn được lưu nhiệm từ năm 1976 và trao nhiệm vụ này cho Huynh trưởng Nguyễn Tất Trực. Phải chăng đây là lý do đưa tới cuộc hành hung hôm 17.8.2007 sau những lần hăm dọa, chống đối, vì Huynh trưởng Nguyễn Tất Trực nhất quyết trung kiên theo chủ trương và đường lối của Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ?

Đính chính việc lợi dụng danh nghĩa Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất quyên tiền bất hợp pháp cho Đại học Khuông Việt và để tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 của Nhà cầm quyền Hà Nội

Thời gian qua, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế nhận được nhiều điện thoại và thư điện tử hỏi thăm việc có một số người nhân danh Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đi quyên góp tiền bạc cho cái gọi là xây dựng Viện Đại học Khuông Việt tại Saigon và để tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Hà Nội. Chúng tôi đã liên lạc thỉnh ý Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, xem việc quyên góp nói trên có đến từ chủ trương hay chỉ thị của Viện Hóa Đạo hay không.

Hòa thượng Thích Quảng Độ lấy làm ngạc nhiên trước các cuộc quyên góp tiếm danh Giáo hội nói trên và chỉ thị cho Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế lên tiếng phủ nhận việc quyên góp bất hợp pháp này. Vậy chúng tôi xin được trả lời chung rằng :

Viện Hoá Đạo, GHPGVNTN không hề có chủ trương quyên góp tiền bạc nhằm xây dựng Viện Đại học Khuông Việt tại Saigon hay để tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Hà Nội. Vì hai dự án này không thuộc thẩm quyền của GHPGVNTN, mà là chủ trương của Nhà cầm quyền Cộng sản Hà Nội. Theo thông báo chính thức của Hà Nội, thì nhà cầm quyền Cộng sản đã có công hàm chính thức đệ trình Ban Tổ chức Quốc tế Đại lễ Phật Đản LHQ tại Thái Lan xin đăng cai tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Hà Nội. Như vậy, Đại lễ Phật Đản sẽ do Nhà nước Cộng sản tổ chức, chứ không do ý nguyện của quảng đại quần chúng Phật tử Việt Nam hay Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mong cầu. Nhất là trong hoàn cảnh Giáo hộ
i Phật giáo Việt Nam Thống nhất vẫn chưa được quyền phục hoạt trên phương diện pháp lý. Mặc dù Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Hòa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ không ngừng đòi hỏi từ trên ba mươi năm qua, cũng như công luận quốc tế hậu thuẫn yêu sách phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý này.

Về việc xây dựng Viện Đại học Khuông Việt tại Saigon, thì theo các tin hành lang trong giới Phật giáo quốc nội thì đây là dự án của tổ chức Phật giáo Nhà nước, đã được nhà cầm quyền cấp đất và nằm dưới sự quản lý của Bộ Giáo dục và Đào tạo của Nhà nước. Vậy kính xin chư Phật tử xa gần cảnh giác việc tiếm quyền Giáo hội để quyên góp “gánh củi về rừng” này.

Mặt khác, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế cũng phản bác nguồn tin loan tải trong cộng đồng hải ngoại nói rằng Hòa thượng Thích Quảng Độ nhận lời làm “Cố vấn cho một đảng chính trị”. Là bậc lãnh đạo Giáo hội và trong cương vị Tăng sĩ, theo giáo chế đạo Phật, Hòa thượng không chấp nhận bất cứ địa vị chính trị nào. Trong thực tế, Hòa thượng chưa hề chấp nhận một chức vụ nào hay tham gia các tổ chức hoặc đảng phái chính trị trong hay ngoài nước. Vậy sau khi thỉnh ý Hòa thượng Thích Quảng Độ, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin phủ nhận các nguồn tin sai lạc loan tải gần đây trong Cộng đồng Người Việt ở nước ngoài nhằm gây hoang mang dư luận.

August 15, 2007

Huyen Thoai Ho Chi Minh

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 9:44 am

August 14, 2007

Hồ Chí Minh trước một phiên toà tại Saigon

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 4:40 pm

Hồ Chí Minh Trước Một Phiên Toà Sài Gòn

3) { document.write(”); } if (window.___ww) ___ww_flush();
Hồ Chí Minh trước một phiên toà tại Saigon (1/2)

Mỗi khi đã lọt vào lò tẩy não của chế độ cộng sản hà nội rồi, không sớm thì muộn các thành phần chống cộng từ các nơi trong nước rồi cũng có ngày gặp nhaụ Tôi đã gặp được những em học sinh Saigon trong một trại tù ở miền Bắc (trại Thanh Cẩm). Các em bị bắt vì đã cả gan công khai chống lại chế độ của chúng vào thời kỳ chính quyền quân quản chuyên chế tại Saigon và toàn miền Nam đang bành trướng sự bắt bớ, đàn áp nhân dân tại những nơi chúng vừa xâm chiếm xong. Trong đó có câu chuyện bảy em học sinh trường trung học SAINT THOMAS, cạnh nhà thờ Ba chuông, đường Trương minh Giảng Saigon đã tổ chức một phiên toà đặc biệt, xét xử tội phạm Hồ chí Minh ngay tại sân trường của các em.

Chỉ vài tháng, sau ngày xâm chiếm miền Nam Việt Nam, cộng sản Hà Nội đã phơi bày bộ mặt thật của mình qua chính sách cai trị kềm kẹp, cướp đoạt trắng trợn tài sản của nhân dân. Sự chống đối chế độ độc tài cộng sản cũng bắt đầu ngấm ngầm bộc phát trong dân chúng Saigon nói riêng, và toàn dân miền Nam nói chung. Sôi động và quyết liệt nhất lúc bấy giờ là giới học sinh, sinh viên. Hằng đêm, từng nhóm quen biết nhau đã tự động tổ chức đi viết những khẩu hiệu chống đối cộng sản ngay giữa các đường phố, hoặc in truyền đơn đi rải và dán khắp nơi trong thành phố, hô hào đả đảo chế độ độc tài cộng sản. Những vụ ám sát cán bộ cộng sản Hà nội đã xẩy ra ngay giữa thành phố lúc ban ngày như tại Passage Eden, tại đường Hàm Nghi, tại khu Bàn cờ, để rồi danh từ “Phục quốc, Cứu nguy dân tộc cũng bắt đầu được thịnh hành, được phổ thông trong dân chúng từ lúc ấy (tháng 7/1975). Nhưng đặc biệt nhất, dư luận tại vùng Saigon, Chợ lớn lúc đó xôn xao, không ngớt bàn tán, loan truyền rộng rãi và nhanh chóng về một phiên toà lịch sử lạ lùng nhất đã xẩy ra tại sân trường trung học SAINT THOMAS Saigon, mà thành phần thẩm phán và Luật sư của phiên toà ấy là bảy em học sinh tuổi từ 16 đến 20 mà thôị sau này dư luận quen gọi là “Phiên toà em Chí”, vì Chí là một học sinh nhỏ nhất trong đám lại là người ngồi ghế Chánh án để xử vụ án lịch sử nầỵ Sự việc được các em kể lại cho nghe về những ngày tháng thật sôi nổi hào hùng của mình.

Sau khi Saigon hoàn toàn lọt vào tay cộng sản Hà nội, tất cả các trường trung học và đại học đều ngưng dạỵ Nhưng cảnh đông đúc, náo nhiệt hằng ngày tại các trường gia tăng một cách khác thường chưa từng thấỵ Với truyền thống và bản chất nghi ngờ, kèm kẹp của cộng sản. Chúng bèn gài màng lưới tình báo vào hoạt động tại các trường để tìm bắt những thành phần học sinh, sinh viên chống đối hoặc đã có quá trình chống cộng trước đó tại Saigon, đồng thời cũng để lôi cuốn một số người nhẹ dạ đi theo chúng.

Thời gian đầu ngắn ngủi ấy, dân chúng Saigon lầm tưởng rằng sau hơn 30 năm chiến tranh tàn khốc trên toàn đất nước bị chia đôi, bây giờ được chấm dứt. Hai miền Nam-Bắc Việt nam sẽ thống nhất, nên mọi người dân đều hi vọng, ước mong có được một cuộc sống thanh bình và hạnh phúc đúng theo lời rêu rao cổ võ của chính quyền Hà nội vào những tháng trước ngày chúng đặt chân vào thủ đô Saigon. Do những lời rêu rao đường mật giả dối ấy, nên lúc vừa xâm chiếm Saigon, cộng sản Hà-nội đã được sự giúp đỡ của số đông sinh viên, học sinh Saigon trong việc gìn giữ an ninh, trật tự công cộng trên đường phố ở thời gian đầu tiên ấỵ Ngoài ra còn có một số hăng say lăn xả theo những nhóm do cộng sản tổ chức đi tuyên truyền đập phá và tịch thu những sách báo tại các nhà sách, các nhà xuất bản, các sạp sách báo bên vệ đường vì chúng cho đó là loại sách phản động hay văn hoá đồi trụy, và những băng nhạc thì chúng gọi là nhạc vàng. Nhưng chỉ vài tháng sau đó, hàng ngũ sinh viên học sinh đã thấy được bộ mặt thật của cộng sản. Họ bèn từ bỏ ngay chế độ lật lọng ấy để trở về với thực trạng lầm, than đổ vỡ và suy đồi của dân tộc vừa bị xâm lăng. Thế rồi mỗi nơi một vẻ, mỗi trường một đường lối hành động chống cộng khác nhau, tùy thuộc vào chủ trương và khả năng của từng nhóm riêng biệt. Nhưng chung quy vẫn là tích cực cống độc tài cộng sản để cứu nguy dân tộc.

Hồ Chí Minh trước một phiên toà tại Saigon (2/2)

Trường của em Chí, ngoài những hoạt động chống cộng của những nhóm khác, nhóm em Chí dã hành động nổi bật và sâu sắc nhất bằng cách lập một phiên toà đặc biệt để công khai lên án và xử tử tội phạm quốc sự Hồ chí Minh trước sự hiện diện của học sinh toàn trường, bằng những lời lẽ kết tội rất chí lý và đích thực.
Sáng hôm ấy, dợi đến giờ họp mặt đông đủ học sinh toàn trường như thường nhật, em Chí, học sinh lớp 11, tuổi đời vừa tròn 17, vào ngồi ghế chánh án và tuyên bố lý do khai mạc phiên toà đại hình hôm ấy:
– Một bạn ngồi ghế Biện lý
– Một ngồi ghế dự thẩm,
– Một ngồi ghế Công tố viện,
– Hai luật sư (biện hộ cho bị cáo Hồ chí Minh)
– Một Lục sự.
Phiên toà kéo dài khoảng 15 phút với những lời buộc tội và biện hộ rất sôi nổị Không hiểu các em đã sưu tầm tài liệu lịch sử ấy ở đâu, nó đã giúp cho phiên toà xử rất lớp lang, hùng biện, làm cho mọi người hiện diện đều im lặng lắng nghe một cách thích thú. Cuối cùng, sau khi luận công và tội của bị cáo, toà tuyên án xử tử hình bị cáo Hồ chí Minh về tội phản quốc. Lập tức, Chánh án (em Chí) lấy trong người ra một bức hình Hồ chí Minh rồi cùng nhau lấy giàn thun bắn và dẫm nát tấm hình ấy với ý nghĩa “án lệnh đã được thi hành”. Phiên toà được giải tán ngay sau đó. Các em vội vã ra về trước sự bàn tán, vừa ngơ ngác vừa thán phục của hàng ngàn học sinh tò mò tham dự Nhưng không ngờ, vừa ra đến cổng trường đã có nhiều tên công an y phục thường dân đến chĩa súng vào bụng và còng tay từng em đưa đi biệt tích. Câu chuyện phiên toà lịch sử ấy được loan truyền đi rất nhanh chóng khắp nơi, khiến cho người nghe đều thán phục tinh thần quả cảm hiếm có ấy, đồng thời cũng rất lo ng
i cho số phận và tương lai của các em. Không ngờ hơn bốn năm sau, khi đến trại cải tạo Thanh Cẩm (tháng 8/1978), tôi may mắn được gặp các em. Các em cho biết bị đưa ra Bắc trên cùng chuyến tàu Sông Hương với chúng tôi, nhưng bị nhốt ở hầm tàu khác và được đưa thẳng đến trại nàỵ Tuy chịu cảnh tù đày đã hơn bôn năm, nhưng vẻ mặt các em vẫn còn đượm nét ngây thơ hồn nhiên của tuổi trẻ mặc dầu thân hình có gầy ốm đi nhiều vì bị lao động quá sức trong hoàn cảnh thiếu ăn. Các em đã sớm dấn thân vào công cuộc đấu tranh cho tự do của Tổ quốc và dân tộc Việt Nam, đã mạnh dạn vạch trần và lên án tên tội quốc phạm nguy hiểm và uy quyền nhất của Hà nộị Hành động kiên cường bất khuất ấy xứng đáng là những cây đuốc soi đường, những tiếng chuông đánh thức mọi người Việt quốc gia đã may mắn thoát khỏi nanh vuốt cộng sản Việt Nam, hiện cố tình quên lãng, làm ngơ trước biến cố đau thương của dân tộc đang tiếp tục bị dày xéo trên quê hương tạ Khi gặp chúng tôi, các em cảm tưởng như đang trong sa mạc gặp được bạn đường. Các em kể lại cho chúng tôi nghe những quá trình bị bị tra tấn, hành hạ vô cùng dã man tại các nhà lao ở Saigon. Đặc biệt tội trạng được ghi ở hồ sơ cá nhân đã làm cho cán bộ nội vụ lẫn ban giám thị các trại giam phải điên đầu mỗi lần chúng đọc đến. Nhưng chúng cũng đành bó tay trước một sự thật quá rõ ràng. Khi có cán bộ trung ương xuống thiết lập lại hồ sơ và hỏi các em bị bắt vì tội gì. Các em trả lời rằng:
– “Tội thành lập phiên toà đặc biệt xử tội Hồ Chí Minh”. Cả bọn giựt mình, xanh mặt khi nghe tù nhân xúc phạm đến họ Hồ, vị lãnh tụ tối cao của chúng. Chúng lập tức uy hiếp , khủng bố tinh thần hòng lái tội trạng ấy thành một tội trạng khác mà không xúc phạm đến tên Hồ chí Minh như tội phản động, tội Phục Quốc hay tội chống cách mạng. Nhưng vô ích! các em chịu chấp nhận những hình phạt ngược đãi , trả thù thêm nữa chứ nhất định không để cho chúng bóp méo sự thật về tội trạng của mình. Các em nói:
– “Chúng tôi bị bắt vì tội gì thì chịu tội đó. Chúng tôi không muốn sự thật bị bóp méọ Hơn nữa, chúng tôi không phục quốc cũng không phản động”. Chắc chắn tinh thần bất khuất của các em ngày càng vững mạnh vì các em có một lý tưởng chính đáng và rõ rệt. Hy vọng những kẻ hèn nhát, những bậc đàn anh và chú bác, những người đã từng nắm vận mạng đất nước mà trốn tránh trách nhiệm khi tổ quốc đang lâm nguy, hãy nhìn tấm gương quả cảm anh hùng của các em học sinh Việt Nam bé bỏng ấy để kịp suy gẫm và chọn cho mình một hướng đi không hổ thẹn với lương tâm và dân tộc. theo Dương Văn Lợi trong Hà Nội Báo Động Đỏ.

August 13, 2007

Tin Tuc ngay 8/12/07

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 5:53 pm

Nguoi Viet Hai Ngoai: Hoi luan Bac si Nguyen Quoc Quan
http://www.esnips.com/doc/84586155-320d-4d8b-acdb-96fa0d75063f/Paltalk_2007_0812_Hoi-luan-Bs-Nguyen-Quoc-Quan_Tap5
Paltalk_2007_0812_Hoi luan-Bs Nguyen Quoc Quan_Tap5.mp3
http://www.esnips.com/doc/93ba2295-7bdc-4bf4-8896-c3a58adee27d/Paltalk_2007_0812_Hoi-luan-Bs-Nguyen-Quoc-Quan_Tap4
Paltalk_2007_0812_Hoi luan-Bs Nguyen Quoc Quan_Tap4.mp3
http://www.esnips.com/doc/2b460749-928f-476e-bab6-07f8bc25d52d/Paltalk_2007_0812_Hoi-luan-Bs-Nguyen-Quoc-Quan_Tap3
Paltalk_2007_0812_Hoi luan-Bs Nguyen Quoc Quan_Tap3.mp3
http://www.esnips.com/doc/768d4525-6a25-4bcb-bd6b-49070ad97c1d/Paltalk_2007_0812_Hoi-luan-Bs-Nguyen-Quoc-Quan_Tap2
Paltalk_2007_0812_Hoi luan-Bs Nguyen Quoc Quan_Tap2.mp3
http://www.esnips.com/doc/1bfbd8aa-8ddc-4ab3-a77f-264d2e520c56/Paltalk_2007_0812_Hoi-luan-Bs-Nguyen-Quoc-Quan_Tap1
Paltalk_2007_0812_Hoi luan-Bs Nguyen Quoc Quan_Tap1.mp3

Nguoi Viet Hai Ngoai: http://www.esnips.com/doc/3cd59d3b-c2b1-4322-be99-c95d108df992/VSR_2007_0812_BaoKhanh_LsBuiKimThanh
VSR_2007_0812_Bao Khan_Phong Van Luat su Bui Kim Thanh-phat 28′41″
http://www.esnips.com/doc/7fed6e2d-82b9-4b43-b839-68c5d7b75de9/VSR_2007-0812_BaoKhanhpvAnhNguyenKhacToantrinhdienCAhangthang
VSR_2007_0812_Bao Khanh_Nha bao tu do Nguyen Khac Toan den CA tuong trinh hang thang_phat 23′50″
Nguoi Viet Hai Ngoai: http://www.esnips.com/doc/e7a60b0c-80e9-49d7-88f6-3009f3aba8fe/2007_0811_NgoKy_bieutinhVietWeekly_phan1
2007_0811_Ngo Ky bieu tinh Viet Weekly phan 1
http://www.esnips.com/doc/219c0d34-37e2-41fb-b15b-8ac0e4b30933/2007_0811_NgoKy_bieutinhVietWeekly_phan2
2007_0811_Ngo Ky bieu tinh Viet Weekly phan 2
http://www.esnips.com/doc/c0d655a9-8f17-47fa-adba-b5246490471b/2007_0811_NgoKy_bieutinhVietWeekly_phan3
2007_0811_Ngo Ky bieu tinh Viet Weekly phan 3
Nguoi Viet Hai Ngoai: http://www.esnips.com/doc/fa19aa17-758b-4a29-afff-159728300dec/RCTM_070810_DonkhieutochutichUBNNtinhTGcuaOLeVanBa
RCTM_2007_0810_D-o+n khie^’u to^’ chu? ti.ch UBNN ti?nh Tie^`n Giang cu?a o^ng Le^ Va(n Ba_phat 23′56″

http://www.queme.net/vie/radio.php
Dai Phat Giao viet Nam phat thanh vao ngay thu sau hang tuan
http://www.esnips.com/doc/08f5107f-c90c-43bb-b18269b5a1b9/2007-08-10

Nguoi Viet Hai Ngoai: http://www.esnips.com/doc/060e5de3-fd33-487c-9e4c-7f1ef16c28f7/SH_070812_noivevoi-mot-thanhnientretrongnuoctap1
Paltalk_2007_0813_Sy Hoang noi chuyen voi mot thanh nien o trong nuoc phan 1_phat 30′50″
http://www.esnips.com/doc/26a67f9c-ce28-4a69-a901-a50e4e96b91c/SH_070812_noivevoi-mot-thanhnientretrongnuoctap2
Paltalk_2007_0813_Sy Hoang noi chuyen voi mot thanh nien o trong nuoc phan 2_phat 37′29″
http://www.esnips.com/doc/2b10300c-e0fb-4010-ba85-d08b10390503/SH_070812_NoiveThuogtoaThichThienMinh
Paltalk_2007-0813_Sy Hoang noi ve Thuong Toa Thich Thien Minh_phat 27′37″
http://www.esnips.com/doc/80c1c475-d9a6-456a-a015-e3c9c5c4c113/VSR_20070813_GHPGVNTNchinhthucgayquygiupdanoani_BK_TTTKT
VSR_2007_0813_GHPGVNTN chinh thuc gay quy giup dan oan_Bao Khanh phong van Thuong toa Thich Khong Tanh_phat 19′48″

August 10, 2007

Tân đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam gặp cộng đồng Washington DC

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 11:25 pm
Tân đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam gặp cộng đồng Washington DC

Friday, August 10, 2007

medium_A1_AmbassadorPiano.JPG

medium_A1leo_Michael_Quan.JPG

Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân (trái) nói chuyện với ông Michael Michalak, tân đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam.

medium_A1Leo_Michael_Questions.JPG

Tân đại sứ Michael Michalak lắng nghe câu hỏi của báo giới.

Hình bên: Tân đại sứ Michael Michalak (trái) bắt tay ông Lý Văn Phước, chủ tịch Cộng Ðồng Việt Nam vùng Washington DC, Maryland và Virginia, trong một buổi tiếp tân tổ chức tại tư gia Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân tại Falls Church, Virginia, anh ruột Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế – một nhà tranh đấu cho dân chủ hiện đang bị quản thúc tại gia ở Sài Gòn. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)

Ðỗ Dzũng/Người Việt

(tường thuật từ Virginia)

FALLS CHURCH, Virginia (NV) – Trong một buổi gặp gỡ cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ được tổ chức tại tư gia của Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân tại Falls Church, Virginia, hôm Thứ Sáu vừa qua, ông Michael Michalak, tân đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, tuyên bố “sẽ tăng gấp đôi (double) số du học sinh Việt Nam sang Hoa Kỳ trong năm đầu tiên” trong nhiệm kỳ kéo dài ba năm của ông tại Việt Nam.

Trước cử tọa hơn 100 người, tân đại sứ Michael Michalak nói: “Xin chào quý vị. Tôi rất hân hạnh được gặp tất cả quý vị hôm nay trước khi lên đường sang Việt Nam. Một trong những nhiệm vụ hàng đầu của tôi tại Việt Nam trong năm đầu tiên là tăng gấp đôi số du học sinh Việt Nam sang Hoa Kỳ vì chúng tôi muốn mọi người bình đẳng trong giáo dục.”

“Giáo dục rất quan trọng đối với Việt Nam và người Việt Nam đánh giá giáo dục rất cao. Tôi sẽ làm việc cật lực để đạt mục tiêu này. Tôi cũng rất sung sướng theo đuổi mục tiêu này. Sau một năm, chúng tôi sẽ xem xét lại để xem có thực hiện tiếp được hay không,” ông Michalak nói tiếp như thế.

Trong suốt buổi gặp gỡ, ông Michael Michalak đã nhắc đến từ “double” tổng cộng sáu lần!

Ngoài ra, ông tân đại sứ cũng đề cập đến các ưu tiên khác. Ông nói: “Những ưu tiên khác của tôi trong ba năm tới cũng sẽ là cải thiện nhân quyền tại Việt Nam, giúp quốc gia này phát triển kinh tế, vì không thể phát triển kinh tế nếu tình trạng nhân quyền không tốt. Chúng tôi cũng sẽ làm việc với Việt Nam để giải quyết những vấn đề còn sót lại sau cuộc chiến Việt Nam.”

Trong lời giới thiệu tân đại sứ, Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân nói: “Thật là vinh dự cho cộng đồng chúng ta tiếp đại sứ Michael Michalak hôm nay. Ông đã xác định ông sẽ làm việc để cải thiện vấn đề nhân quyền. Tôi rất sung sướng khi nghe ông nói ‘tăng gấp đôi số du học sinh.’ Ðây là một tin tốt. Xin quý vị cùng chúng tôi đón tiếp đại sứ Michalak.”

Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân là anh ruột của bác sĩ Nguyễn Ðan Quế, một nhà đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam, và là đại diện Phong Trào Quốc Tế Yểm Trợ Cho Cao Trào Nhân Bản tại Việt Nam.

Tân đại sứ Hoa Kỳ cũng cho rằng cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ rất quan trọng trong quan hệ giữa hai nước trong những năm tới.

Ông Michalak nói: “Trong buổi điều trần trước hai Thượng Nghị Sĩ Barbara Boxer và Jim Webb tại Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện Hoa Kỳ, tôi cũng đã hứa với họ là tôi sẽ tiếp cận và tìm hiểu cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ vì quý vị đóng một vai trò rất quan trọng trong tương lai của Việt Nam và trong quan hệ giữa hai quốc gia.”

Ông Michael Michalak cũng cho biết ông sẽ làm việc với phía Việt Nam để xây một tòa đại sứ Hoa Kỳ mới vì tòa nhà hiện nay quá cũ và quá nhỏ.

Trước khi gặp gỡ mọi người, ông Michalak đã có một cu
c gặp gỡ báo giới cộng đồng Việt Nam và trả lời một số câu hỏi.

Một ký giả hỏi: “Ðại sứ Michael Marine, tiền nhiệm của ông, đã nói rằng ông ấy không hài lòng với tình trạng nhân quyền tại Việt Nam trong một cuộc họp báo cuối nhiệm kỳ. Còn ông thì sao?”

“Trước hết, Michael Marine và tôi đã quen biết nhau lâu và chúng tôi là bạn tốt của nhau. Tôi có nghe ông phàn nàn về vấn đề này. Tuy nhiên, trong ba năm qua, chúng ta đã có nhiều chương trình rất tốt cho Việt Nam. Tôi sẽ cố gắng cải thiện thêm những gì còn lại, ví dụ như tình trạng công khai hóa và tình trạng nhân quyền. Có nhiều điều chúng ta muốn làm, nhưng chúng ta chưa làm được. Và tôi sẽ lắng nghe quý vị. Tôi dự định lắng nghe thật sự,” ông Michalak trả lời.

“Có người cho rằng Hoa Kỳ sẽ tương nhượng với Việt Nam trong vấn đề nhân quyền để hai bên cùng có lợi có phải không?” một người hỏi như thế.

Ông Michalak đáp: “Là một đại sứ, đương nhiên tôi muốn hai bên cùng có lợi. Tuy nhiên, chúng ta còn nhiều khác biệt, nhất là vấn đề nhân quyền, tự do ngôn luận và tự do báo chí. Tôi nghĩ tôi sẽ tìm ra cách để giải quyết những vấn đề này qua con đường ngoại giao trong nhiệm kỳ của tôi.”

Trong lúc tiếp xúc với báo chí Việt Ngữ, Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân có đưa điện thoại để ông Michalak trả lời phỏng vấn của đài phát thanh BBC.

Ðài BBC có thắc mắc rằng có phải vị trí của Việt Nam nay không còn cao trong quan tâm chiến lược ngoại giao của Hoa Kỳ.

Ông Michalak trả lời như sau: “Hoàn toàn ngược lại. Tôi tin rằng chuyến viếng thăm của Tổng Thống Bush tới Việt Nam hồi năm 2006, chuyến thăm của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết mới đây và chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vào Tháng Chín sắp tới cho thấy sự tăng cường quan hệ giữa hai nước.”

“Sự phát triển kinh tế của Việt Nam thật là đáng khâm phục và tôi tin rằng cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ cũng như ở các nước khác có một vai trò to lớn trong quá trình thúc đẩy hơn nữa tốc độ phát triển kinh tế và giáo dục. Vì vậy, tôi không nghĩ vị thế của Việt Nam đi xuống mà nó đang đi lên trong quan tâm của Hoa Kỳ,” ông nói tiếp.

Sau đó, một ký giả có mặt tại chỗ nêu tin đồn Việt Nam có thể gởi 50,000 quân sang Iraq.

Ông Michael Michalak trả lời: “Không có chuyện đó. Tôi chưa bao giờ nghe về chuyện này. Khi tôi còn là đại diện Hoa Kỳ trong khối APEC, tôi đã đến Việt Nam nhiều lần và tôi rất cảm kích trước thái độ của Việt Nam. Chúng ta có quan hệ rất tốt. Tôi làm việc với rất nhiều người, nhưng chưa bao giờ nghe chuyện Việt Nam gởi quân sang Iraq.”

Ông Michael Michalak cũng cho biết ông sẽ rời Hoa Kỳ vào ngày 17 Tháng Tám tới đây để bay đi Hà Nội nhận nhiệm vụ.

Buổi gặp gỡ tân đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam do Phong Trào Quốc Tế Yểm Trợ Cho Cao Trào Nhân Bản tại Việt Nam tổ chức với sự phụ trách của ông bà Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân và nữ Bác Sĩ Trần Thể Bình.

Cùng có mặt tại buổi gặp gỡ tân đại sứ Michael Michalak là ông Brett Blackshaw, Vietnam Desk Officer tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, và bà Cựu Dân Biểu Liên Bang Leslie Byrne, tác giả nghị quyết nhân quyền cho Việt Nam.

Cũng có mặt tại buổi gặp gỡ này là các cơ quan truyền thông của người Việt tại Hoa Kỳ, một số đại diện của các cộng đồng người Việt tại nhiều nơi ở Hoa Kỳ, đại diện một số tổ chức nhân quyền và một số quan chức chính phủ Hoa Kỳ. (Ð.D.)

August 8, 2007

Khối 8406 Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 12:31 am

Khối 8406 Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006

Bloc 8406 of Manifesto on Freedom & Democracy for Viet Nam 2006

Your browser may not support display of this image.

Thư cảm ơn và thỉnh nguyện

Lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ

Việt Nam, ngày 06 tháng 8 năm 2007

Kính gửi Bà Chủ tịch và toàn thể Quý Dân biểu Hạ viện Hoa Kỳ.

Kính gửi Ông Chủ tịch và toàn thể Quý Nghị sĩ Thượng viện Hoa Kỳ.

Chúng tôi, đại diện cho những người Việt Nam trong và ngoài nước đã ký tên vào bản “Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006” (gọi tắt là Khối 8406) xin gởi đến Quý Lưỡng viện Quốc Hội Hoa kỳ bức thư này để bày tỏ sự ủng hộ tuyệt đối và lời cảm ơn chân thành của chúng tôi đối với “Dự luật Nhân quyền năm 2007 cho Việt Nam” (H.R 3096) mà ngài Dân biểu Chris Smith đã đệ nạp và vừa được Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện chấp thuận ngày 31-7-2007.

Kính thưa Quý Dân biểu và Nghị sĩ Quốc hội Hoa Kỳ,

Đảng cộng sản Việt Nam đã đưa chủ nghĩa Marx-Lenin phi nhân bản và phản dân tộc vào đất nước chúng tôi bằng con đường bạo lực. Bởi vậy hơn 60 năm qua, đảng này đã dùng mọi thủ đoạn từ lừa mị đến khủng bố để chiếm giữ chính quyền, dìm nhân dân Việt Nam vào cảnh nghèo đói, biến đất nước Việt Nam thành một xã hội tràn ngập bất công, tham nhũng, tụt hậu trên mọi phương diện so với mặt bằng chung của thế giới và so với khả năng thăng tiến của dân tộc chúng tôi.

Không phải vì thế mà nhân dân Việt Nam chẳng biết phản kháng!

Nhân dân Việt Nam chúng tôi mà đại diện là những văn nghệ sỹ đòi được tự do sáng tác, đòi được trung thành phản ảnh hiện thực xã hội, đã đứng lên đương đầu với nhà cầm quyền độc tài đảng trị kìm hãm văn hoá, kìm kẹp dân trí trong thời kỳ “Nhân văn giai phẩm” (1956-1959).

Nhân dân Việt Nam chúng tôi mà đại diện là những nhân sỹ, trí thức, cán bộ, đảng viên cộng sản phản tỉnh đã đứng lên đấu tranh chống chế độ độc tài đảng trị trong thời kỳ “Vụ án Xét lại chống đảng” (thập niên 1960)

Nhân dân Việt Nam chúng tôi mà một nửa ở miền Nam đã kiên cường anh dũng và chịu bao hy sinh để chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa và đế quốc cộng sản toàn trị từ những năm 1954 đến 1975.

Do đất nước bị nhà cầm quyền độc tài cộng sản đóng cửa ra thế giới văn minh, tiến bộ thời bấy giờ, cũng như do những oái oăm của lịch sử lẫn nền chính trị hiện đại, mọi phản ứng chính đáng của tất cả các thành phần dân tộc chúng tôi đều đã bị bẻ gãy, mọi nguyện vọng chính đáng của toàn thể nhân dân chúng tôi đều đã bị dập tắt.

Tuy nhiên nhân dân Việt Nam vẫn không khuất phục.

Bắt đầu thập niên 80 của thế kỷ trước đến nay, từ nhiều cá nhân đơn lẻ bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền độc tài, đã hình thành một phong trào đấu tranh đòi Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền bằng hình thức ôn hoà bất bạo động, mà đại diện là nhiều hội đoàn, tổ chức, chính đảng… trong đó có Khối 8406 chúng tôi.

Lịch sử không thể tái diễn những bất hạnh mà nhân dân Việt Nam chúng tôi phải gánh chịu trong quá khứ! Lịch sử chỉ ra rằng chủ nghĩa và chế độ cộng sản đã bị phá sản từ lý thuyết đến thực tiễn, đồng thời cho thấy đất nước nào muốn phát triển thì cần phải có một thể chế chính trị đa nguyên, nơi mà Tự Do và Nhân Quyền của công dân theo tiêu chuẩn chung của nhân loại được thừa nhận, nơi mà mỗi công dân có quyền và có điều kiện phát huy tối đa năng lực của mình vì hạnh phúc bản thân và cho sự thăng tiến đất nước trên mọi phương diện: kinh tế, văn hoá, tôn giáo, khoa học, chính trị, xã hội…

Do nhu cầu cấp bách để tồn tại, đảng CSVN trong những năm gần đây đã chịu hoà nhập với thế giới về kinh tế. Tuy nhiên chính thể độc tài này muốn dùng sự phát triển mức sống vật chất của người dân để bao biện và tiếp tục nắm giữ quyền lực, bất chấp nguyện vọng dân chủ của nhân dân, bất luận xu thế phát triển của lịch sử nhân loại, bất cần bài học lịch sử mà Nga-xô và các nước cộng sản Đông-Âu đã phải lãnh. Họ không chịu hiểu rằng một khi quyền tự do dân chủ của dân tộc bị mất, thì khả năng mưu cầu hạnh phúc của nhân dân cũng chẳng có. Vấn đề dân oan khiếu kiện triền miên, tai nạn giao thông vô số, môi sinh ô nhiễm trầm trọng là những thí dụ điển hình. Họ cố quên rằng nhân dân Việt Nam đã có những nhu cầu mới.

Nhân dân Việt Nam đòi hỏi đất nước phải phát triển về kinh tế song song với phát triển về chính trị. Nhân dân Việt Nam đòi hỏi có cơm ăn, áo mặc song song với có tự do, dân chủ, pháp quyền. Nhân dân Việt Nam đòi hỏi có đầy đủ mọi quyền công dân, trong đó có quyền lựa chọn thể chế chính trị, tự mình bầu ra một chính phủ thực sự của dân, do dân, vì dân, đồng thời cũng tự mình tổ chức, xây dựng cơ chế giám sát chính phủ này để giảm thiểu những rủi ro tác hại đến tốc độ phát triển đất nư
c. Có thế, đất nước Việt Nam mới phồn vinh mà dân tộc chúng tôi cũng góp công sức, trí tuệ được vào sự thăng tiến của toàn nhân loại.

Đòi hỏi đó, đến nay nhân dân Việt Nam vẫn chưa được đáp ứng, thỏa mãn. Bởi lẽ nhân dân chúng tôi đã gặp phải một nhà cầm quyền lạc hậu, bảo thủ, tham quyền cố vị, đúng như ngài Dân biểu Cộng hoà Dana Rorahbacher từng phát biểu: “Chúng ta đang giao tiếp với một chế độ ăn cướp. Có người cho rằng cứ giao tiếp kinh tế với họ thì rồi đây ta có thể thuần hoá được con thú hoang dại… Chúng ta từng làm mọi cách để giao tiếp về kinh tế, nhưng đã không thành công. Muốn cho những bạo chúa khắp thế giới biết tôn trọng nhân quyền hơn, chúng ta không chỉ có đưa tiền cho họ để họ có dịp thủ lợi. Muốn cho các bạo chúa này biết tôn trọng nhân quyền hơn, thì cách duy nhất là biểu thị sự phẫn nộ của người Mỹ và của mọi người yêu chuộng tự do khắp thế giới…

Kính thư toàn thể Quý vị.

Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, nơi ra đời bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Tổng thống Thomas Jefferson vào thời phần lớn quốc gia trên hành tinh đang sống trong tăm tối và nô lệ, không chỉ hiển thị nguyện ước Tự Do, Nhân Quyền, Pháp Trị của nhân dân Quý Quốc mà còn hiển thị khát vọng của tất cả các dân tộc trên thế giới. Từ đó đến nay, với truyền thống dân chủ của mình, Nhân dân, Quốc hội và Chính phủ Hoa Kỳ đã không ngừng dùng mọi hình thức ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản (chủ nghĩa mà Nghị viện Châu Âu đã lên án là “tội ác chống nhân loại” qua Nghị quyết 1481 ngày 25-01-2006), và bênh vực phần còn lại của thế giới đang bị kìm hãm trong các thể chế độc tài. Ngày nay, nhờ sự phát triển của khoa học, kỹ thuật do những quốc gia có Tự do Nhân quyền đem đến, trái đất trở nên nhỏ bé đến độ tất cả mọi quốc gia đều là láng giềng của nhau, liên đới cùng nhau, tất cả các dân tộc đã có hạnh phúc phải quan tâm đến các dân tộc còn bất hạnh.

Trên tinh thần cao cả đó, “Dự luật Nhân Quyền 2007 cho Việt Nam” do ngài Dân biểu Chris Smith đề xướng đã ra đời, khiến chúng tôi hết sức tri ân và mừng rỡ. Dù chưa thể lường trước được, chúng tôi vẫn khẳng định dự luật này sẽ có hiệu quả tích cực đến tiến trình dân chủ hoá Việt Nam nếu được Quý Lưỡng Viện chấp thuận và thi hành.

Trong khuynh hướng chung của thế giới văn minh và khát vọng chung của toàn dân Việt, chúng tôi đại diện cho mọi thành viên Khối 8406 trong lẫn ngoài nước kính gửi đến Quý ngài Chủ tịch cùng mọi thành viên Lưỡng Viện Quốc hội Hoa Kỳ lá thư này với ước mong “Dự Luật nhân quyền 2007 cho Việt Nam” (H.R. 3096) được hoàn toàn chấp thuận, ngõ hầu mục tiêu Tự do-Dân chủ-Nhân quyền-Pháp trị mà dân tộc chúng tôi đang quyết tâm đạt tới nhanh chóng trở thành hiện thực. Từ đó, quyền lợi của Nhân dân, uy tín của Quốc hội và sức mạnh của Chính phủ Hoa Kỳ càng được nâng cao trên trường quốc tế.

Chúng tôi cũng nhân cơ hội này xin cảm ơn hai Nữ Dân biểu Loretta Sanchez và Zoe Lofgren đã hết lòng bênh vực dân oan trong thời gian vừa qua, cảm ơn nguyên đại sứ Michael Marine vì đã có cố gắng hỗ trợ phong trào dân chủ tại Việt Nam, đồng thời bày tỏ kỳ vọng vị tân đại sứ Michael Michalak sẽ nỗ lực nhiều hơn nữa cho công cuộc đấu tranh giành tự do dân chủ tại đất nước mà Ông đang được phái tới để đại diện Hoa Kỳ.

Chúng tôi cũng đề nghị Chính giới Hoa Kỳ hãy thành lập một Ủy ban quốc tế do Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc điều hành để thường xuyên đến Việt Nam điều tra về tình trạng áp bức, trù dập, giam cầm, thủ tiêu các chiến sĩ dân chủ, các chức sắc đối kháng, các dân oan khiếu kiện, các công nhân đình công vốn đã, đang hoặc sẽ trở thành tù nhân chính trị dù nhà cầm quyền CSVN luôn gian trá gọi là tù nhân hình sự. Chúng tôi cũng ước mong chính giới Hoa Kỳ sẽ tích cực ủng hộ cho Dự thảo Hiến chương Nhân quyền của tổ chức ASIAN để nó được hình thành và đi vào cuộc sống.

Chúng tôi xin chân thành cảm ơn và kính gửi đến toàn thể Quý vị lời chào trân trọng.

Làm tại Việt Nam ngày 06-08-2007

Đại diện lâm thời Khối 8406

Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Sài Gòn

Cựu sĩ quan Trần Anh Kim, Thái Bình

Linh mục Phan Văn Lợi, Huế

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Hải Phòng

August 4, 2007

Ghi chép của Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn part 3

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 12:04 pm

Đến cuối năm 2005 từ ngày 14/12/2005 đến ngày 18/12/2005, tôi lại được mấy lần các đoàn cán bộ sĩ quan của tổng cục an ninh- cục A42 bộ công an do đại tá Thắng, thượng tá Cường, Hân và nhiều sĩ quan cao cấp khác của cục A 42 từ Hà Nội vào trại Ba Sao – Nam Hà chỉ đạo cho nghỉ lao động để viết bài phản bác và lên án những hoạt động, các phát biểu của cụ Hoàng Minh Chính trong dịp đi chữa bệnh tại Hoa kỳ. Đoàn của tổng cục an ninh từ Hà Nội xuống làm việc với tôi nói rõ : “ Nếu anh viết bài lên án, phản bác những hoạt động chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam của ông Hoàng Minh Chính tại Mỹ trong dịp đi chữa bệnh vừa qua có nội dung tốt sẽ được nhà nước xem xét khoan hồng giảm án hoặc tha bổng hoàn toàn. Còn nếu không anh cứ vui lòng ở lại đến hết án thêm 8 năm nữa !!! ”.

Sau đó họ đã chỉ đạo Ban giám thị trại giam Nam Hà trực tiếp là trung tá Hoàng Xuân Nam cung cấp cho tôi một số tư liệu có đăng nội dung các bài phê phán nặng nề cụ Hoàng Minh Chính như Báo Nhân Dân cuối tuần, Tạp chí Cộng Sản số tháng 11/2005, còn tôi có thêm báo Tuổi trẻ thành phố Hồ Chí Minh do gia đình gửi vào để phục vụ việc viết bài phản bác quan trọng này. Sau gần 1 tuần lễ miệt mài viết, ngày 20/12/2005 tôi đã hoàn thành bức Thư ngỏ gưỉ lãnh đạo Tổng cục an ninh- bộ công an, cục trưởng A 42 và ban giám thị trại Nam Hà dài 11 trang. Trong đó tôi khẳng định những hoạt động của cụ Hoàng Minh Chính hay những nội dung phát biểu ở Đại học Havớt hoặc điều trần trước Ủy ban Nhân quyền Hạ nghị viện Hoa Kỳ và các diễn đàn khác trong dịp đi chữa bệnh tại Mỹ đều không vi phạm gì luật pháp trong nước cũng như của chính nước Mỹ. Vì cụ đã sử dụng quyền tự do phát biểu và tự do ngôn luận để đấu tranh ôn hòa cho lợi ích của nhân dân và đất nước Việt Nam. Tôi đã khẳng định, là tất cả những hoạt động của cụ Hoàng Minh Chính ở Mỹ đều nằm trong phạm vi quyền Con người căn bản hoàn toàn phù hợp với Hiến Pháp hiện hành của nhà nước CHXHCN VN và Công ước quốc tế về Nhân quyền và nhiều văn kiện quốc tế khác về quyền Con người mà nước VN XHCN đã xin tham gia và cam kết thực hiện.Trong bài viết quan trọng này, tôi cũng khẳng định rõ bà Tôn Nữ Thị Ninh phó chủ nhiệm Ủy ban đối ngoại ủy ban thường vụ quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đã phê phán, lên án những hoạt động rất mạnh mẽ, mọi phát biểu của cụ Hoàng Minh Chính trong khoảng thời gian đi trị bệnh tại Hoa Kỳ được đăng trên báo Tuổi Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh. Thì mọi phát biểu của bà ta cũng là lẽ đương nhiên, rất thường tình và không hề phạm tội theo cả Bộ luật hình sự trong nước lẫn Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị mà nhà nước VN XHCN là một thành viên có nghĩa vụ phải đảm bảo cho mọi công dân nước mình được hưởng dụng.

Việc phát biểu của cụ Hoàng Minh Chính ở Mỹ và bà Tôn Nữ Thị Ninh ở Việt Nam là bình đẳng và công bằng như nhau trước luật pháp, không thể đối xử phân biệt và bất công với bất cứ ai. Tuy nhiên, nếu phía công an Việt nam thấy rằng những hoạt động và các phát biểu của cụ Hoàng Minh Chính như vậy đã đe dọa nghiêm trọng đến an ninh của chế độ XHCN ở Việt Nam, đe dọa sự lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay, đe dọa đến sự tồn tại của chủ nghĩa Mác Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh đang được coi là quốc giáo trong nước. Thì Bộ công an, Tổng cục an ninh, Cục A 42 và các cấp chính quyền trong nước có thể phối hợp với cảnh sát Mỹ, với các cơ quan CIA, FBI, kể cả với tổ chức cảnh sát Quốc tế Interpool…Vì nhà nước VN XHCN đã là một thành viên chính thức của tổ chức quốc tế chống tội phạm này để các cơ quan công an trong nước liên hệ nhanh chóng, khẩn cấp với họ và tiến hành bắt giữ rồi dẫn độ cụ Hoàng Minh Chính về nước xét xử trước các “tòa án nhân dân “ chiểu theo các điều trong bộ luật hình sự của nước CHXHCN Việt Nam đã quy định khá rõ ràng, với các tội danh như Âm mưu lật chính quyền Nhân dân hay Phản bội Tổ quốc, hoặc Tuyên truyền chống nhà nước VN XHCN… v v…và v v…. !!!

Thời kỳ đó người đại diện của phía công an làm việc liên tục với tôi là trung tá Hoàng Xuân Nam sĩ quan chuyên trách các buồng tù nhân án an ninh và chính trị, các tù nhân dân tộc và tôn giáo người Thượng ở Tây nguyên. Cũng trong giai đoạn này tôi thường xuyên được thượng tá Phạm Hồng Cánh phó ban giám thị trại giam Nam Hà cho nghỉ lao động để mời lên gặp gỡ trao đổi về nhiều vấn đề, như tình hình tiến bộ của đất nước trên các bình diện : xã hội, kinh tế, chính trị, tư pháp, luật pháp, quan hệ đối ngoại….Khi nói đến những sự kiện đã xảy ra trong tù cách đây đã hơn 3 – 4 năm như vậy. Tiến sĩ Michael Ôrona và cả cô Nancy N Trân đặc biệt rất chăm chú, họ hỏi rất kỹ thêm nhiều tình tiết liên quan.

Tiếp theo phần cuối tôi có kể lại cho phái đoàn Bộ ngoại giao Hoa Kỳ biết là trước khi rời trại giam Nam Hà, hồi 14 giờ 30 phút ngày 24/01/2006, ban giám thị trại giam Nam Hà, cùng bộ công an và cục A 42 – tổng cục an ninh có tổ chức buổi lễ công bố phóng thích, xóa bỏ hoàn toàn thời gian còn lại 8 năm tù cho tôi tại hội trường tầng 2 nhà khách của ban giám thị trại tù. Đại tá Dương Đức Thắng trưởng ban giám thị trại, kiêm đứng đầu ban tổ chức lễ đặc xá thả tù đặc biệt ngày hôm đó
ã mời tôi lên phát biểu cảm tưởng sau hơn 4 năm trong lao tù của nhà nước VN XHCN. Trước cử tọa hơn 50 cán bộ sĩ quan cao cấp của bộ công an, tổng cục an ninh, cục A 42, và toàn bộ ban giám thị trại giam Nam Hà từ cấp đại tá trở xuống, tôi thấy còn có 2 phó giám thị trại là các thượng tá Trịnh Thường Xuyên, Phạm Hồng Cánh và nhiều sĩ quan cục A 42 đã từng làm việc tiếp xúc với tôi liên tục trong mấy năm qua trong trại giam Ba Sao như đã nói ở trên.

Tôi đã nói không có giấy tờ chuẩn bị trước như sau : “ Sau hơn 4 năm trong trại tù, hôm nay chỉ còn ít phút nữa tôi sẽ tạm thời được trở về xum họp gia đình. Cho dù nhà nước có tiếp tục giam giữ tôi thêm 8 năm nữa tôi vẫn không thay đổi nhận thức là : Đây là vụ án có bản chất đấu tranh đòi dân chủ hóa đất nước, đòi cải cách hệ thống chính trị, đòi đảng CSVN thực thi nhân quyền mà tôi đã cùng rất nhiều nhà tranh đấu có tên tuổi tham gia phong trào chung. Vụ án xét xử tôi đã vi phạm nghiêm trọng luật tố tụng hình sự đang có hiệu lực. Vụ án này không hề mang tính hình sự như tội danh mà tòa án nhà nước đã cáo buộc, là tôi “làm gián điệp, tình báo cho nước ngoài nào đó “ mà án phạt trước đây đã tuyên. Vụ án này xét xử riêng một cá nhân tôi là hoàn toàn, bất công, phi pháp so với chính pháp luật hiện nay của nước CHXHCN VN, cho dù tôi tiếp tục phải ở lại tù đến hết án vào năm 2014, khi ra tù vào năm đó, tôi vẫn khẳng định như vậy. Đây là thêm một nỗi xấu hổ, ô nhục cho nền tư pháp ở nước ta. Các luật sư tham gia bào chữa cho tôi là Trần Lâm và Đàm Văn Hiếu cũng đã chỉ rõ tinh vi hiến và phi pháp tại 2 cấp xét xử trong các năm 2002 và 2003.

Trước khi rời trại giam Nam Hà, ngay trước mặt ban giám thị và đại diện bộ công an, tổng cục an ninh, cục A 42, cá nhân tôi cũng lên án kịch liệt những đối xử tệ hại và không tình người nếu không muốn nói là vô nhân đạo của thượng úy quản giáo trại giam Vũ Văn Tài với tôi hồi còn ở phân trại 3 trại giam Nam Hà vào những ngày tháng trong suốt năm 2003. Tuy nhiên tôi không bao giờ để lại chút hận thù hẹp hòi nào với cá nhân quản giáo Vũ Văn Tài, vì tôi hiểu anh ta không thể tự ý làm những điều thất đức và vô lương tâm như vậy với tôi…

Vấn đề Cải cách chế độ chính trị đối với đất nước ta hiện nay phải là ưu tiên số một và hàng đầu. Hệ thống chính trị đa nguyên đa đảng không có gì đáng sợ, đất nước sẽ không hề rơi vào tay ngoại bang nào cả sau khi hình thành thiết chế chính trị mới. Tấm gương các nước như Đông Âu, Liên xô cũ và ngay cả quốc gia láng giềng Cămpuchia… đã cho thấy rõ cải cách toàn diện, nhất là về mặt chính trị không hề dẫn đến mất ổn định xã hội, không làm nền kinh tế suy giảm hay rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Trái lại tất cả các nước đó có hoàn cảnh giống nước ta sau khi thay đổi thể chế đều phát triển rất ổn định, tăng trưởng cao, bền vững và lành mạnh đã hơn 10 năm qua kể từ khi hệ thống XHCN sụp đổ hoàn toàn ở Đông Âu chứng tỏ điều đó….

Sau khi đổi mới triệt để và toàn diện như vậy, các lực lượng vũ trang hiện nay trong đó có công an, cảnh sát, an ninh, quân đội vẫn tham gia bảo vệ nhà nước và chế độ dân chủ mới hình thành. Đảng CSVN đổi mới sẽ vẫn tham gia chính trường bình đẳng như các đảng phái, hoặc tổ chức chính trị khác trên tinh thần thi đua, cạnh tranh lành mạnh để đất nước, xã hội ngày càng tiến bộ. Tôi nghĩ rằng trong hoàn cảnh hiện nay ĐCSVN tốt nhất và hơn hết là nên chủ động phất cao ngọn cờ dân chủ đó như cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt đã có ý kiến từ trước đây mấy năm với bộ chính trị….”

Khi tôi nói đến đây thì đại tá Dương đức Thắng cắt ngang phần phát biểu, nhắc nhở tế nhị và khá nhẹ nhàng tôi, do ông ta ngồi ngay hàng ghế đầu chủ trì buổi lễ rất gần bục tôi đang đứng phát biểu cảm tưởng cá nhân : “ Thôi anh nói gọn vào để ta còn chuẩn bị kết thúc buổi lễ đi kẻo muộn rồi…” . Vì không muốn làm cho không khí buổi lễ trở nên cắng thẳng và nặng nề, nên tôi đã chấm dứt và thôi phần phát biểu, lúc này có lẽ cả 2 phía là tôi và bên công an đều hiểu ý ngầm của nhau…

Điều ngạc nhiên và bất ngờ, là tất cả mấy chục sĩ quan an ninh, công an dự buổi lễ “trả tự do cho tôi” tất cả đã im lặng và rất trật tự lắng nghe tôi phát biểu cảm tưởng trên bục diễn đàn hôm ấy, không một ai có thái độ hằn học, phẫn nộ gì ngoài ý kiến duy nhất của ông trưởng giám thị trại như đã nói trên.

Sau phần trình bầy nội dung này, thì đoàn của ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân một lần nữa cám ơn rất nhiều về những thông tin quý báu, hấp dẫn và thú vị, mà tôi đã cho họ biết trong những năm tháng trong lao tù. Tiếp đó họ có trao tặng lại cho tôi 2 danh thiếp đề rõ tên tuổi, chức vụ cũng như là email, điện thoại của từng người và nói rõ khi cần gấp có thể gọi khẩn cấp cho phái đoàn của ông hoặc tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội biết sau cuộc gặp này và từ nay trở đi.

Ông Michael Ô
rona vui vẻ tiếp nhận các số báo Tập san Tự do Dân chủ và các hồ sơ đơn từ khiếu nại tố cáo của dân oan Việt Nam trước khi cuộc gặp và làm việc kết thúc.

Riêng về sức khỏe của tôi hiện nay đang mấy chứng bệnh, một là tiểu đường Tuyp 2 chỉ số đường huyêt rất cao : 16,2 mmo/mml, chỉ số máu mỡ là : 12.5mmo/mml, cộng thêm bệnh chấn thương cột sống khá nặng do bị thương trong chiến trường cách đây hơn 33 năm và bệnh huyết áp cao, v.v…Hàng tháng tôi vẫn phải vào bệnh viện xét nghiệm và khám lấy thuốc uống. Chấn thương cột sống nghiêm trọng đã dẫn đến đau đớn mãn tính, gây chèn ép bó dây thần kinh điều khiển hoạt động của 2 chân. Do đó làm việc đi lại, di chuyển rất khó khăn…

i cho ông Michael Orona biết từ khi tôi ra tù đến nay có một số tổ chức bên ngoài của đồng bào hải ngoại đã mời tôi đi chữa bệnh, nhưng phía chính phủ và công an Việt Nam hoàn toàn từ chối, không cấp hộ chiếu cũng như không làm bất cứ thủ tục gì cho đi ra khỏi nước để điều trị các bệnh tật hiểm nghèo. Khi nói đến vấn đề này thì ông Michael Orona đã dừng lại và nhờ người phiên dịch nói rằng ông sẽ báo cáo việc này với Bộ ngoại giao Hoa Kỳ sau khi trở lại Mỹ về trường hợp của tôi để can thiệp cho tôi có thể đi chữa bệnh ở bất cứ nơi đâu bên ngoài như nguyện vọng mong muốn của mình

Gần cuối buổi tiếp phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ, tôi đã nói : “Vừa qua từ trong nước tôi có biết trước khi có phái đoàn đại diện của nhà nước CSVN sang thăm nước Mỹ do chủ tịch Nguyễn Minh Triết dẫn đầu, Tổng thống G. W Bush và phó Tổng thống Dick Cheney đã chính thức tiếp 4 đại diện của các tổ chức đấu tranh chính trị và nhân quyền của cộng đồng người Việt đang định cư ở Hoa Kỳ tại Nhà Trắng. Sau đó bà Nancy Pelocy chủ tịch Quốc hội Liên bang có tiếp 3 đại diện của đồng bào hải ngoại Việt Nam tại Mỹ….Đó chính là thông điệp rõ ràng nhất lập trường của Tổng thống, Chính phủ và Quốc hội Hoa Kỳ ủng hộ đối với công cuộc phấn đấu vì tự do dân chủ,nhân quyền của dân tộc Việt Nam chúng tôi “.

Tôi nhấn mạnh ĐCSVN và nhà nước của họ không có đủ tài năng, năng lực cần thiết, kể cả phẩm chất đạo đức để đưa đất nước và cả dân tộc chúng tôi đến bến bờ Tự do Dân chủ và Thịnh vượng, phồn vinh. Nhưng họ có dư thừa kinh nghiệm, mọi thủ đoạn để kìm hãm nhân dân chúng tôi mãi mãi trong nghèo đói, lầm than và mất Tự do, Dân chủ và Nhân quyền. Nhà nước của họ, một tay thì sẵn sàng tham gia ký tên vào tất cả các Công ước quốc tế như về Nhân quyền, về Chính trị, về Hòa bình thân thiện và An ninh của cộng động nhân loại, về Cấm tra tấn và ngược đãi tù nhân, công dân…Nhưng trên thực tế thì họ không thực thi đầy đủ, tuyệt đối những cam kết long trọng như vậy trước cộng đồng quốc tế, còn tay kia thì họ ra sức bóp nghẹt các quyền tự do dân chủ và cuộc sống của nhân dân. Vì đó là một nhà nước độc tài đảng trị không do nhân dân chúng tôi bầu nên bằng lá phiếu tự do dân chủ và minh bạch, công bằng. Nhà nước này tuy tạm thời vẫn đang nắm quyền thống trị cả dân tộc một cách tuyệt đối, nhưng họ tuyệt nhiên không phải là người đại diện ưu tú cho nhân dân Việt Nam !!!

Trước lời phát biểu chân tình của tôi như vậy, cả đoàn của ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân đều lắc đầu và nở nụ cười tỏ ra chua chát, rất chia sẻ, cảm thông….

Chụp ảnh chung kỷ niệm giữa nhà báo Nguyễn Khắc Toàn và phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ cùng quan chức Tòa đại sứ Mỹ trước khi chia tay kết thúc hơn 2 giờ làm việc. Ảnh chụp trước ngõ xóm và trước số nhà 11 Ngõ Trà
ng Tiền đối diện với chốt canh gác đặt tại số 15 cùng ngõ phố của công an nhà nước Việt nam thường xuyên lập ra để ngăn chặn các cuộc gặp gỡ những đoàn khách Quốc tế thăm viếng Hà Nội.

Tôi nói tiếp : “ Hiện nay ĐCSVN không hề có thực tâm cải cách mọi mặt đời sống xã hội của đất nước, vì họ đang nắm giữ nhiều đặc quyền đặc lợi béo bở, họ không muốn chia sẻ với bất cứ ai. Họ đánh giá rằng khi có chế độ đa nguyên đa đảng, có nền kinh tế thị trường tự do thực sự thì đảng CS và cả chủ nghĩa Mác Lê Nin sẽ biến mất vĩnh viễn. Họ còn hù dọa dư luận xã hội nếu có sự thay đổi thể chế chính trị như vậy, thì sẽ có thể xảy ra việc trả thù những đảng viên, quan chức của chế độ cũ. Đất nước sẽ rơi vào mất ổn định, thậm chí dẫn đến nội chiến máu lửa tệ hại hơn bối cảnh hiện nay. Do đó, không thể có đổi mới cải tổ thực sự được. Vì vậy, mới đây trong bài phát biểu ở Nam Cali – Hoa Kỳ, tôi có đề cập đến cần xây dựng một bộ luật về cấm trả thù những người đã tham gia bộ máy đảng và nhà nước CSVN để ngăn ngừa tư tưởng cực đoan, hẹp hòi, cố chấp…có thể có. Và cũng là tạo cơ sở pháp lý quan trọng cho những nhà lãnh đạo và các cấp trong bộ máy quyền lực hoàn toàn yên tâm, tin tưởng mà cải cách thực tâm hơn, làm vậy cũng là lôi cuốn được nhiều thành phần đảng viên CS cán bộ nhà nước ủng hộ công cuộc lột xác đổi mới thực sự ngày một đông đảo hơn “.

Khi tôi vừa dứt lời, tiến sĩ Michael Ôrona đã hỏi lại qua phiên dịch 2 lần nội dung này và tỏ ra rất chú ý đặc biệt đến ý kiến này của tôi.

Tôi còn nói thêm : “ Hơn 20 năm qua thành tích đổi mới ở Việt Nam là không đáng kể gì so với cùng hoàn cảnh và lượng thời gian, công sức, tiền bạc mà các quốc gia khác trong khu vực Châu Á hay trên thế giới đã cùng bỏ ra để tái thiết quốc gia của mình. Nhân dân Việt Nam hiện nay không muốn kéo dài thời gian lãng phí nữa. Nhân dân Việt nam muốn cải cách thực sự để đưa đất nứơc nhanh chóng ra khỏi đói nghèo và lạc hậu tăm tối.

Chỉ có thực hiện Dân chủ hóa toàn diện đời sống mọi mặt ở Việt Nam thì mới là chìa khóa mở ra kỷ nguyên sáng lạn cho tương lai của đất nước Việt Nam, trong đó tôn trọng Nhân quyền là nguyên tắc cao nhất.

Khi đất nước có Dân chủ, Tự do, Nhân quyền thì mới có cơ hội phát triển được mọi mặt trên tất cả các lĩnh vực như kinh tế, văn hóa, xã hội, giáo dục…một cách tòan diện, vững mạnh và bền vững.

Có dịp đi lại trên đường phố các bạn đừng nhìn thấy tại Hà Nội hay các thành phố lớn trong nước VN có một vài tòa nhà cao, nhiều cửa hàng buôn bán, đường phố nhiều xe máy và một số xe hơi sang trọng đi lại nhộn nhịp hơn trước, mà đã vội vàng trầm trồ ca ngợi thành tích cải cách ở Việt nam. Thực ra đấy chỉ là một lớp váng mỡ mỏng nổi lên mặt nước hay là lớp sơn mỏng manh hào nhoáng bên ngoài mà thôi. Sự phồn vinh có phần giả tạo đó ở các đô thị lớn đã che lấp đi một bề dầy và chiều sâu thẳm của sự tăm tối đói nghèo khổng lồ ở nông thôn, miền núi và cả chốn thành thị nữa. Vì hiện nay trong nước có đến gần 80% hộ dân vẫn sống trong nghèo khổ trên mặt bằng thu nhập bình quân đầu người tính theo GDP của cả nước chỉ có 620 USD/ năm, đó là con số biết nói rất hùng hồn!!!. Tôi còn lưu ý các vị thêm nữa là đừng quên rằng tại VN hiện vẫn có đến hơn 80 % dân số sống về nông nghiệp. Cho nên, về mặt kinh tế VN hiện nay vẫn chỉ là nước chậm phát triển, về đời sống chính trị vẫn là quá lạc hậu và lạc lõng so với cộng động nhân loaị tiến bộ và văn minh ”.

Khi tôi nói xong và được phiên dịch lại cho phái đoàn của giới ngoại giao Hoa Kỳ đã làm họ rất quan tâm chú ý về nhận định này của tôi. Nhiều đoạn câu tôi phát biểu đã được người phiên dịch trẻ tuổi cùng dự buổi làm việc này phải hỏi lại tôi tới 2 lần để chuyển ngữ cho tiến sĩ Michael Ôrôna và cô Nancy N. Trân một cách chính xác nhất. Nói thêm là cô Nancy N. Trân là quan chức phụ trách chính trị của Tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam khi được tôi hỏi đã cho biết chỉ nói được chút ít tiếng Việt thôi. Còn cô chủ yếu nói thông thạo tiếng Anh, có lẽ cô là thế hệ thứ 2 được sinh ra và trưởng thành tại Mỹ.

Đến 12 giờ 15 phút buổi làm việc kết thúc giữa tôi và đại diện bộ ngoại giao Hoa kỳ. Cuối cùng tôi đã phát biểu hoan nghênh phái đoàn đã dành thời gian khá lâu đến thăm hỏi, lắng nghe những nội dung tôi trình bày và cùng tiến sĩ Michael Ôrôna và cô Nancy N. Trân đã thảo luận về công cuộc đấu tranh đòi dân chủ tự do, nhân quyền cho nhân dân và đất nước Việt nam.

Tôi đánh giá chuyến đi thăm việt Nam và gặp các nhân vật đấu tranh trong nước giữa bối cảnh trong lúc này là rất thích hợp và là nguồn động viên lớn cho phong trào tranh đấu trong nước hiện nay. Sau đó tôi đã tiễn phái đoàn ông Michael Orona tận xuống đường phố và chụp ảnh chung kỷ niệm trước nhà đối diện với chốt canh gác của công an VN đã thường xuyên lập nên để ngăn chặn các cuộc tiếp khách và bạn bè quốc tế quan tâm đến vấn đề Dân chủ, Nhân quyền ở Việt Nam.

Tiến sĩ Michael Orona và cô Nancy N. Trân rất vui vẻ, thoải mái, họ đều tỏ ra rất toại nguyện trước lúc từ biệt với tôi. Họ đã trở về Toà đại sứ Hoa Kỳ trên đường Láng Hạ, quận Đống Đa, thủ đô Hà Nội an toàn bằng xe riêng của mình dưới cái nắng gay gắt giữa trưa hè.

Viết ngày xong ngày 31 / 7 / 2007

Nguyễn Khắc Toàn

Email : trannguyenchiviet2006@gmail.com

So nha 11 Ngo Trang Tien, quan Hoan Kiem, Thanh pho Ha Noi


Ghi chép của Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn part 2

Filed under: Uncategorized — freespeechforvietnam @ 12:03 pm

– Tờ báo thứ 3 là Tổ Quốc của nhóm trí thức dân chủ tiến bộ do tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, cựu đại tá Phạm Quế Dương… đứng đầu, và gồm có hơn 10 biên tập viên là các nhà trí thức tranh đấu dân chủ ở trong nước như Phạm Hồng Đức, Nguyễn Phương Anh… v.v… Và một số ký giả bên ngoài tham gia trong hội đồng cố vấn như các ông Nguyễn Minh Cần, Nguyễn Gia Kiểng, Bùi Tín…. và tôi cũng cho họ biết tờ báo này đã ra được số 21.

– Tờ báo thứ 4 là Tạp chí Dân Chủ của cụ Hoàng Minh Chính và ông Trần Khuê chủ biên. Tờ báo này là cơ quan ngôn luận của Đảng Dân Chủ Thế Kỷ XXI do cụ Hoàng Minh Chính và ông Trần Khuê chủ trương và đứng đầu.

Khi giới thiệu xong các tờ báo trên thì cả ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân đều đặt câu hỏi với tôi : “Vậy các tờ báo trên in ấn, xuất bản, phát hành theo phương cách và hình thức nào để đến tay bạn đọc quan tâm?”. Tôi đã nói rõ hình thức phát hành phổ biến bốn tờ báo này, là hiện nay tất cả được song song phát hành dưới hai hình thức, cách thức. Một là trên mạng internet có các địa chỉ rõ ràng để độc giả truy cập, hai là hình thức báo giấy sẽ được in xuống mỗi khi bạn đọc có nhu cầu, với cách thứ 2 chúng tôi chủ yếu để phục vụ người đọc trong nước. Khi nghe đến đây thì cả ông Michael Orona cũng như cô Nancy Trần rất bất ngờ vì lần đầu tiên được nhìn thấy tờ báo của các nhà tranh đấu đối kháng ở trong nước xuất hiện trước mặt các vị khách. Tôi đã tặng lại cho ông Michael Orona 3 số báo Tự do Dân Chủ để các vị khách Hoa kỳ biết và tìm hiểu. Ông Michael Orona đã cám ơn và hứa sẽ mang về Mỹ để báo cáo với Bộ ngoại giao về tình hình đặc biệt thú vị này. Cô Nancy N. Trân còn nêu thêm câu hỏi : “ Vậy bạn đọc trong nước có khó khăn gì để truy cập đọc tờ báo này không và làm sao bạn đọc trong nước có thể xem được các tờ báo này ? ”. Tôi đã trả lời rõ là, tất cả các trang web của hải ngoại và kể cả quốc tế viết về chính trị, thông tin sự thật, thời sự, văn hóa văn nghệ…. trong và ngoài nước đều bị công an và nhà nước CSVN lập tường lửa để ngăn chặn người dân quốc nội. Ai muốn vào xem báo chí của phong trào dân chủ Việt Nam và hải ngoại đều phải biết cách vượt tường lửa do công an VN dựng lên, chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn đọc các đường link của báo hoặc gửi các số báo đó theo email của họ để độc giả có thể xem được.

Trong buổi gặp này tôi cũng trực tiếp ký tặng cho phái đoàn ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân bài “ Góp ý với đại hội đảng CSVN của một người tù vừa được thả khỏi trại giam ”. Tôi đã nói rõ bài này là được viết sau khi tôi được ra tù đúng một tháng, hoàn thành xong vào ngày 24/2/2006. Riêng về bài này, tôi nói lại cho phái đoàn biết rằng : “ Chính ông Michael Marine là đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam cùng với ông bí thư thứ 2 Nalthan W. Jensen là 2 người đầu tiên đã được tôi trực tiếp ký tên trao tặng trong buổi gặp giữa tôi và bí thư thứ 2 của tòa Đại sứ Hoa Kỳ, phụ trách về chính trị tại địa điểm số 59A phố Lý Thái Tổ, Hà Nội vào ngày 01/3/ 2006 năm ngoái trong vòng vây an ninh mật vụ dày đặc hăm dọa tôi, trước khi thư góp ý này được tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang công bố rộng rãi trên mạng internet ”. Tôi cũng cho đoàn biết là buổi gặp đó theo ông Nalthan W. Jensen cho hay chỉ là bước đi tiền trạm nhằm thăm dò thái độ của chính phủ Việt Nam để mở đường cho việc sau đó Ngài đại sứ đặc mệnh toàn quyền Hợp chủng quốc Hoa Kỳ – Michael Marine sẽ gặp tôi sau đấy vào khoảng từ 15 đến 20 ngày.

Nhưng đáng tiếc là sau khoảng thời gian 15- 20 ngày sau đó, thì buổi gặp giữa tôi và ngài đại sứ Hoa Kỳ đã không được tiến hành và diễn ra như lời quan chức Tòa đại sứ Hoa Kỳ đã cho tôi biết trước đó. Có lẽ theo dự đoán của tôi, là vì lý do tế nhị trong ngoại giao và phía Ngài đại sứ Hoa kỳ muốn giữ thể diện cho phía nhà nước CSVN. Bởi thế mà ngài đại sứ đã tạm dừng buổi tiếp xúc đáng lẽ được diễn ra như dự định. Tôi có phát biểu với Tiến sĩ Michael Ôrona như vậy và nói tiếp :

“Hình như Ngài đại sứ Michael Marine là vị đại sứ bênh vực cho Nhân quyền và Dân chủ cho người dân Việt Nam chưa được nhiệt tình và tỏ ra yếu nhất trong mấy nhiệm kỳ các đại sứ Hoa Ky đã công tác tại Việt Nam kể từ khi 2 nước thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức. Bởi vì khi tôi còn ở trong trại tù Nam Hà, thì vào giữa năm 2003 đã được gia đình khi đến trại thăm nuôi thông tin cho biết là có ngài đại sứ Hoa Kỳ khi đó là ông Uyliam Bớchat đang giữ nhiệm kỳ tại Việt Nam đã đề nghị chính phủ Hà Nội cho vào gặp tôi trong trại tù Ba Sao – Nam Hà, nhưng không được phía Việt Nam chấp nhận “.

Khi nghe đến đây thì trực tiếp tiến sĩ Michael Orona cũng giải thích để tôi biết rằng : Ngài đại sứ Michael Marine có lẽ vì muốn giữ mối quan hệ ngoại giao 2 nước không trở nên phức tạp và muốn giữ tế nhị cho phía nhà nước Việt Nam, nên chưa muốn tiếp xúc với tôi theo dự định từ trước. Nhưng trong chuyến đi sang Việt Nam lần này chính đích thân ông Michael Marine rất quan tâm đến trường hợp của tôi – ( tức Nguyễn Khắc Toàn) và Ngài đại sứ cùng Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã chỉ đạo ông đến gặp c
ụ Hoàng Minh Chính và tôi. Ông nói rõ thêm là chính phủ Hoa Kỳ, Tổng thống G W. Bush, Bộ ngoại giao Hoa Kỳ và kể cả ngài đại sứ Michael Marine rất quan tâm đến trường hợp của tôi, bởi vì tiếng nói của “các ông là rất quan trọng ”. ( nguyên văn lời ông Michael Orona qua người phiên dịch )

Tiếp theo sau phần trình bày của tôi về những vấn đề đấu tranh đòi tự do, dân chủ ở trong nước. Tôi đồng thời khẳng định là phong trào dân chủ hiện nay trong nước đang tiếp tục phát triển đi lên và nở rộ, nhưng cũng còn rất non yếu và mới chỉ là bước mở đầu tập dượt. Mặc dù chính phủ cộng sản Việt Nam đang tìm mọi cách đàn áp, triệt hạ, thủ tiêu phong trào này, bằng chứng là qua một loạt vụ xử án, bắt bớ những chiến sĩ dân chủ, những chiến sĩ của phong trào hòa bình – Khối 8406 như quí vị đã biết, mà nổi bật nhất là các vụ xử án bác sĩ Lê Nguyên Sang, luật sư Nguyễn Bắc Truyền, nhà báo Huỳnh Nguyên Đạo ở Sài Gòn. Ở Huế thì có linh mục Nguyền Văn Lý, anh Nguyễn Bình Thành, anh Nguyễn Phong, v.v…. Ở Hà Nội thì có 2 luật sư Lê thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài….

Ông Michael Orona có đặt câu hỏi với tôi về tổ chức Công đoàn Độc lập Việt Nam, sự hình thành và hoạt động hiện nay ra sao ? Tôi đã trả lời là tổ chức Công đoàn này được thành lập ngày 20/10/2006 do sự phối hợp tích cực với một số anh em yêu nước ở Hải ngoại nhằm bênh vực cho quyền lợi chính đáng của tầng lớp công nhân và toàn bộ giới lao động nghèo khó ở trong nước đang bị bóc lột, đối xử tàn tệ. Sự hình thành tổ chức Công đoàn độc lập này là cần thiết, nhưng hiện nay do hoàn cảnh tôi bị quản chế ngặt nghèo theo nghị định 53/CP không được ra khỏi khu vực phường cư trú. Một số thành viên tham gia sáng lập hoặc chủ chốt bị bắt giam hay phải chạy sang Cămpuchia để lánh nạn đàn áp trong nước, như Lê Trí Tuệ, Đào Văn Thụy, Cao Văn Nhâm…. Các luật sư là cố vấn pháp lý cho tổ chức này như Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân đều bị bắt giam bỏ tù và quản chế dài hạn. Các thành viên khác còn lại hiện nay phải đi vào bí mật, tạm dừng mọi hoạt động. Hơn thế nữa nguồn tài chính, kinh phí để tồn tại tối thiểu cho các thành viên hay để hoạt động không hề có dù chỉ nhỏ nhất. Do đó Công đoàn Độc lập Việt Nam không thể hoạt động được gì, dù cho hàng ngũ giai cấp công nhân Việt nam trong nước vẫn đang quằn quại bị chà đạp, bị bóc lột tàn tệ rất cần đến tổ chức này. Ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân rất chăm chú lắng nghe và ghi chép những nội dung tôi nêu ra thẳng thắn về tổ chức Công đoàn độc lập Việt Nam.

Ông Michael Orona cũng hỏi tình hình khối 8406, về sự hình thành và họat động hiện nay ra sao? Tôi đã tóm lược rằng Tuyên ngôn 8406 do các trí thức dân chủ tham gia bàn bạc, phân công soạn thảo, thu thập chữ ký của mọi công dân trong toàn quốc gồm 4 người họp bàn ở Hà Nội ngày 27/02/2006 tại nhà riêng cụ Hoàng Minh Chính. Sau đó vì hoàn cảnh bị công an liên tục vây hãm, bắt bớ, sách nhiễu nặng nề, nên có thêm 3 người nữa ở trong miền Trung và Sài Gòn tiếp sức hoàn chỉnh và công bố vào ngày 08/4/2006. Tính cho đến nay đã có gần 2500 công dân cả nước tham gia ký tên ủng hộ sự nghiệp đòi Dân chủ hóa đất nước toàn diện và triệt để. Trước đây linh mục Nguyễn Văn Lý thay mặt Khối điều hành rất thành công, nhưng từ khi ông bị bỏ tù thì những người còn lại tiếp tục công việc. Tuy nhiên, có thể nói việc điều hành hiện nay không thể hoàn hảo bằng sự điều hành mà linh mục Nguyễn Văn Lý đã làm khi trước. Hiện nay số công dân tham gia vào khối vẫn rất đông đảo không ngừng, vì đó là khát vọng chính đáng của toàn thể dân tộc Việt Nam. Tôi còn cho phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ biết thêm, trong số gần 2500 công dân ký tên công khai vào bản Tuyên Ngôn Tự do Dân chủ 8406 trong hơn 1 năm hình thành và tồn tại phong trào này, thì trong đó có hơn quá nửa là số các công dân đã đến nhà hoặc gửi đơn thư trực tiếp hoặc gián tiếp tới cụ Hoàng Minh chính và tôi đề nghị được tham gia.

Sau đó phái đoàn của ông Michael Orana đã nhắc lại câu hỏi đã nêu ra cho tôi từ đầu cuộc gặp mà chưa được giải đáp về vấn đề an ninh cá nhân, về cuộc sống hiện nay, về những kiến nghị cụ thể, vấn đề nhận định tương lai tình hình chính trị và diễn biến trong nước ra sao? Tôi khẳng định rằng chế độ độc tài trong nước Việt Nam hiện nay là khó có thể nếu không muốn nói là không thể cải tạo, hoặc sửa chữa được nữa, nó cần phải được thay thế thực sự, toàn diện trong trật tự, trong hòa bình và thượng tôn luật pháp để chuyển hóa thành chế độ dân chủ tự do, nhân bản và văn minh, tiến bộ hơn. Tôi đã trao cho ông Michael Orana cũng như cả cô Nancy N. Trần một sô bài viết tiêu biểu từ khi ra tù và những bài phát biểu mới đây nhất của mình trong dịp chủ tịch nhà nước CSVN ông Nguyễn Minh Triết sang thăm Hoa Kỳ từ ngày 18-23/6/2007. Đó là các bài phát biểu ở Washington – DC, ở Nam California và cả bài phát biểu trong hội thảo bàn tròn ở Paris vào ngày 01/7/2007 do tổ chức Tương trợ Pháp – Việt AFVE tổ chức. Đồng thời, tôi đã nhấn mạnh với phái đoàn đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ, là trong bài phát biểu ở Nam Cali tôi ngày 23/7/2007, rằng tôi hoàn toàn ủng hộ sáng kiến của cụ Hoàng Minh Chính về một hội nghị bàn tròn theo kiểu ở Ba Lan trước kia khi dẫn đến nền dân chủ đa đảng, đa nguyên ở xứ sở này vào những năm cuối thập niên 1980. Cụ thể hội nghị sẽ gồm có 3 đoàn đại biểu đại diện cho các tầng lớp, khuynh hướng chính trị, giáo phái của xã hội hiện nay ở trong và ngoài nước Việt Nam, đó là :

1 – Đoàn đại biểu đảng CSVN đang cầm quyền.

2 – Đoàn đại biểu của nhân sĩ trí thức dân chủ tiến bộ và các nhà hoạt động vì tự do tôn giáo trong nước.

3 – Đoàn đại biểu của nhân sĩ trí thức dân chủ yêu nước của cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại.

Tôi đã nhờ người phiên dịch chuyển ngữ giúp lời phát biểu của tôi với tiến sĩ luật khoa Michael Ôrôna tiếp trong lúc này là : “ Trong bài phát biểu đó tôi có đề cập đến việc phải nhanh chóng phi chính trị, phi đảng hóa trong tất cả các bộ máy sức mạnh của chế độ mà bấy lâu nay đã bị ĐCSVN biến thành công cụ riêng cho mình dùng để trấn áp toàn xã hội và cả dân tộc. Đó là các lực lượng vũ trang như quân đội, công an, dân phòng, các cơ quan trong hệ thống tư pháp như tòa án và viện kiểm sát, thanh tra các cấp từ cơ sở đến trung ương”

Tôi nói rằng đấy là giải pháp tốt nhất, con đường ngắn nhất đi đến dân chủ hóa Đất nước, đi đến phồn vinh, ấm no, xóa bỏ mọi nguồn gốc tham nhũng, bất công, chà đạp quyền sống và vi phạm nhân quyền nghiêm trọng một cách triệt để và thực sự nhất. Nếu đảng CSVN biết lắng nghe nguyện vọng của nhân dân và vì dân tộc thì nên chủ động xúc tiến hội nghị này để bàn thảo tìm giải pháp toàn diện và đúng đắn cho lối thoát của cả đất nước. Vì thế tôi hoàn toàn ủng hộ và với hoàn cảnh tại Việt Nam hiện nay cần phải có giải pháp chính trị một cách triệt để, toàn diện và thấu đáo để xây dựng lại thể chế chính trị mới, rũ bỏ thể chế cũ đã lạc hậu và lỗi thời không còn phù hợp với trào lưu tiến bộ của thời đại, cũng như không còn phù hợp với truyền thống văn hiến lâu đời của dân tộc ta nữa. Tôi nói rằng chính ĐCSVN và toàn bộ cấu trúc của cả hệ thống chính trị chuyên chế độc đoán này chứ không phải ai khác từ bao lâu nay đã trở thành lực cản trở rất to lớn cho bước đường chấn hưng và đi lên của cả đất nước và dân tộc Việt Nam. Nhưng đáng tiếc là não trạng của ĐCSVN hiện nay vẫn chưa nhận thức ra vấn đề đó, trái lại họ bảo thủ rất nặng nề, có thái độ trịch thượng, ngạo mạn, coi thường sức mạnh của quần chúng, khinh thường ước vọng dân chủ tự do của cả dân tộc. Vì thế họ không thèm trả lời cũng như không đáp ứng mọi kiến nghị xây dựng, thật tâm yêu nước và hợp lòng dân của các nhà tranh đấu tiêu biểu và kể cả các công dân Việt Nam khác.

Tôi nói tiếp, chỉ có giải pháp tổ chức Tổng tuyển cử tự do có quốc tế giám sát thì mới bầu ra được Quốc hội thực sự của toàn dân, sau đó xây dựng Chính phủ Đoàn kết Hòa giải, Hòa hợp Dân tộc và Tái thiết Đất nước, cũng như xây dựng mới toàn bộ hệ thống chính quyền các cấp trong cả nước. Khi có chế độ ứng cử và bầu cử tự do thì nhân dân và xã hội mới chọn ra được người tài năng, có đạo đức và nhân cách để tham gia lãnh đạo quốc gia. Khi ấy Đất nước mới kêu gọi và quy tụ được rất nhiều trí thức, doanh nhân, các chính trị gia tài giỏi ở trong nước và đang định cư ở hải ngoại trở về chung tay tái thiết nước nhà, cũng như khi ấy mới xóa bỏ được tận gốc mọi mâu thuẫn, chia rẽ, hận thù Quốc – Cộng dai dẳng mấy thập niên qua. Hơn 3 triệu đồng bào người Việt đang sống ở hải ngoại là sản phẩm của cuộc chiến tranh lạnh trước kia, mà nay đã trở thành quá khứ từ gần 2 thập kỷ qua, đó là hậu quả của sự đối kháng về thế giới quan giữa 2 hệ thống nhận thức tư tưởng, là nạn nhân của sự xung đột về ý thức hệ khác biệt giữa 2 hệ thống chính trị + xã hội của các siêu cường trước đây mà ĐCSVN đã du nhập học thuyết ngoại lai này phản dân tộc, phản dân chủ, nhân quyền vào đất nước ta gây nên. Tôi cho rằng chỉ có tiếp tục đấu tranh kiên trì và mạnh mẽ xây dựng lực lượng dân chủ trở nên lớn mạnh mới tạo được áp lực lớn để buộc ĐCSVN đến ngồi vào bàn hội nghị nhiều bên như vậy. Cuộc đấu tranh kiên trì này cần sự phối hợp và ủng hộ rất to lớn của cộng đồng các quốc gia dân chủ, văn minh trên thế giới trong đó có vai trò rất quan trọng của Hoa Kỳ.

Nhân đây tôi đề nghị Quốc hội, Chính phủ Hoa Kỳ và các Dân biểu cũng như dư luận nhân dân Mỹ hãy ủng hộ mạnh mẻ hơn nữa đối với những tiếng nói của những nhà tranh đấu trong nước và của toàn bộ phong trào đấu tranh dân chủ bằng những biện pháp, chính sách cụ thể, chẳng hạn có thể tạo những áp lực cần thiết trên các phương diện về kinh tế, văn hóa, chính trị, ngoại giao…. Phía Hoa Kỳ cần phối hợp chặt chẽ với Liên minh Châu Âu và các chính phủ yêu chuộng hòa
bình, dân chủ, tự do và tôn trọng nhân quyền, trên thế giới như các chính phủ Úc và chính phủ một số quốc gia ở Bắc Âu v.v… Nếu được vậy, thì chắc chắn công cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam sớm đạt kết quả và nhân dân ta sẽ sớm thoát khỏi cảnh gông cùm, kìm kẹp của chế độ độc tài hiện nay, lúc đó mọi khổ nạn mà nhân dân Việt nam phải chịu đựng mấy chục năm qua sẽ không còn nữa. Khi Việt nam trở thành quốc gia dân chủ, văn minh và tiến bộ sẽ góp phần xứng đáng vào sự nghiệp củng cố hòa bình, dân chủ và các thành tích nhân quyền trên thế giới, và là đồng minh tin cậy của bạn bè tiến bộ khắp năm châu trong đó có cường quốc Hoa Kỳ.

Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn trao tặng phái đoàn ông Michael Ôrona các số báo Tập San Tự do Dân chủ và các bài viết tiêu biểu, từ khi ra tù tháng 1/2006, cũng như các bài mới nhất có nội dung kêu gọi dân chủ hóa đất nước của ông.

Tiến sĩ luật khoa Michael Orona đại diện Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã phát biểu như sau : “ Từ lâu tôi đã nghe rất nhiều thông tin về ông. Hôm nay sang Việt nam công tác rất may mắn có dịp được tiếp xúc, gặp gỡ trực tiếp làm việc với ông và được biết thêm nhiều thông tin rất bổ ích. Nhân đây tôi cũng cho ông biết là, Tổng Thống G. W. Bush và bà Ngoại trưởng C. Rice cũng như chính phủ Hoa Kỳ rất mong muốn thấy được Nhân dân Việt Nam sớm được hưởng các quyền Con người căn bản…Chúng tôi mong muốn phong trào dân chủ ở Việt Nam có nhiều thành công hơn nữa…” ( Nguyên Văn qua phiên dịch viên của Tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội- anh Đào Công Đức )

Nội dung cuôí cùng : Ông Michael Orona đã hỏi về trường hợp cá nhân của tôi, về tình hình an ninh, về sức khỏe, thì được tôi cho biết từ ngày ra tù đến bây giờ tôi vẫn phải chịu án quản chế 3 năm và mỗi tháng phải lên trình diện công an 1 lần và phải viết báo cáo về mọi hoạt động, mọi sự lên tiếng của mình trong tháng đó . Khi nói đến đây tôi đã đưa ra trên 35 giấy triệu tập, giấy mời làm việc, biên bản xử phạt hành chính do vi phạm quản chế theo nghị định 53/CP có đóng dấu quốc huy của nhà nước CH XHCN Việt Nam, của công an các phường, công an quận Hoàn Kiếm và công an TP Hà Nội. Các biên bản vi phạm hành chính do công an lập ra khi tôi bị bắt giữ do đi quá địa bàn phường trong năm 2006 và đầu năm 2007, tất cả 6 lần. Tôi cũng cho đại diện Bộ ngoại giao Hoa kỳ biết là đã bị ra biên bản xử phạt hành chánh số tiền là 1 500 000 VNĐ – tiền Việt Nam ( tương đương với $100USD ), nhưng tôi kiên quyết không nộp phạt.

Riêng về vấn đề liên lạc qua điện thoại, hiện nay gia đình tôi đã bị cắt 4 lần điện thoại bàn cố định, sau đó tôi đã trao cho phái đoàn xem hơn 40 số simcard điện thoại di động mà mình đã bị an ninh nhà nước phá phách, hủy hoại, cắt bỏ để ngăn cản không cho tôi liên lạc với bạn bè, hay trả lời phỏng vấn báo giới hải ngoại và quốc tế kể từ khi ra tù cho đến hiện nay. Về Internet thì tôi cho đoàn biết đã lắp đặt ký hợp đồng đàng hoàng với bưu điện thành phố Hà Nội nhưng chỉ dùng được 12 ngày, sau đó phía công an Việt Nam cũng ra lệnh cho bưu điện cắt và không bồi thường gì mặc cho tôi liên tục khiếu nại tố cáo.

Khi nói đến đây thì ông Michael Orana và cô Nancy N. Trần có đặt câu hỏi : Thế hiện nay tôi liên lạc với các trang website tại hải ngoại, quốc tế bằng cách thức nào ? Tôi đã nói rằng phải ra các quán internet công cộng để giải quyết nhu cầu đó, để truy cập vào các trang đó phải có kỹ thuật vượt tường lửa do an ninh trong nước lập ra để ngăn chặn thông tin và các kiến thức về nhân quyền, dân chủ cũng như sự thật trong nước đang diễn ra. Việc trao đổi gửi thông tin đi cũng như nhận thư từ của bạn bè và anh em cùng đấu tranh dân chủ với mình bên ngoài là rất khó khăn không thể thực hiện được khi bị công an Việt nam thiết lập chốt canh gác ngày đêm. Và việc đi xem tin tức trên Mạng kiểu này cũng không được công khai và phải hết sức bí mật nếu không thì phía công an cũng bắt giữ theo nghị định quản chế 53/CP. Tôi cho biết là bản thân đã từng cùng kỹ sư Đỗ Nam Hải đã bị bắt giữ tại quán internet số 51 phố Trần Xuân Soạn trong ngày 27/02/2006 vào năm ngoái khi nhóm chúng tôi chuẩn bị ra đời Tuyên ngôn Tự do Dân chủ 8406. Tôi cũng chỉ trực tiếp cho phái
oàn biết địa điểm tiệm bún chả + bia hơi + nem rán số 15 Ngõ Tràng Tiền đối diện với nhà mình chính là nơi công an Hà Nội thường xuyên lập chốt canh gác đêm ngày mỗi khi có Hội nghị quốc tế hay các đoàn khách nước ngoài thăm viếng. Căng thẳng nhất là dịp trước hội nghị APEC tháng 11 năm ngoái, họ đã lập chốt gác hơn 2 tháng trước nhà biến tư gia của gia đình tôi thành một nhà tù giữa lòng thành phố khi họ biết sẽ có phóng viên của tờ báo Mỹ Wasingtơn Post rất có uy tín sang Hà nội để thực hiện phỏng vấn tôi và Ls Nguyễn Văn Đài vào giữa tháng 10/2006. Việc này bị lộ là do nữ nhà báo Mỹ của tờ Time là Kay Jonson tại Hà nội nhờ một nhân viên người Việt Nam vô ý báo tin qua điện thoại mà công an đã nghe trộm được.

Một điều đáng chú ý nữa là trong buổi làm việc ngày hôm nay thì đoàn của ông Michael Orana cũng đã đặt câu hỏi với tôi khi ở trong nhà tù hơn 4 năm như vậy thì tôi có bị đánh đập, bị ngược đài, bị hành hạ gì không ? Tôi đã khẳng định là có bị kỷ luật và đưa đi cùm, biệt giam hơn 3 tháng rưỡi trong xà lim chỉ có gần 4 mét vuông từ giữa tháng 7/2003 đến cuối tháng 10 /2003 mới được trở về buồng chung, hồi tôi bị cầm tù “cải tạo “ trong phân trại 3 thuộc trại giam Nam Hà, tỉnh Hà Nam cách hôm nay đúng tròn 4 năm. Xà lim biệt giam giành cho việc kỷ luật các tù nhân rất ẩm thấp, chỉ có 1 lỗ thông hơi nơi cửa sắt của buồng giam nhỏ độ khoãng bằng bàn tay rất ngột ngạt, họ không cho tôi tắm rữa trong vòng 10 ngày, ghẽ lở khắp người và sống dưới cái nắng hè chói chang mà nhiệt độ lên đến gần 40 độ C. Đồng thời đêm đến thì bị cùm chân cố định xuống bệ nền ximăng đến lỡ loét cổ chân, không có khu vệ sinh phải dùng bô nhựa. Việc này tôi đã tố cáo với dư luận khi rời nhà tù đầu năm 2006 và tôi cũng đã thông tin về gia đình hồi năm 2003 sự vụ đó để làm bằng chứng cho cụ Hoàng Minh Chính trong chuyến đi chữa bệnh tại Hoa Kỳ. Và cụ đã điều trần tố cáo trước Ủy Ban Nhân Quyền Hạ Viện Hoa Kỳ về trường hợp trong tù của tôi đã bị cùm và lở loét cổ chân đến nhiễm trùng rất nặng nề. Người cán bộ quản giáo tích cực thực hiện lệnh ngược đãi tệ hại trực tiếp tôi như vậy, hồi đó là trung úy cảnh sát trại giam Vũ Văn Tài sinh năm 1974 quê tỉnh Hà nam, đảng viên đảng CSVN (đến tháng 9/2003 thì Vũ Văn Tài được thăng lên thượng úy ).

Còn rất nhiều nhục hình khác nữa sau khi được tạm trở về từ xàlim kỷ luật, như bắt lao động nặng nhọc, khoán ngày công làm việc rất cao không còn thời gian nghỉ ngơi, tắm giặt, đọc sách báo, nếu không hoàn thành đủ định mức sẽ bị phạt kỷ luật không cho gặp gia đình, không cho viết thư về nhà hàng tháng, không cho mua thêm đồ thực phẩm và hàng ngày phải đi thẩm vấn trong trại giam rất căng thẳng. Khi nói đến đây thì tôi đã đưa cho phái đoàn của ông Michael Orana xem các “sản phẩm do người tù làm ra” mà tôi từng phải “lao động cải tạo” ở trong tù và có hình ảnh chụp khi tôi giới thiệu với đoàn ông Michael Orona và cô Nancy N. Trân về việc này làm họ rất xúc động và hỏi kỹ hơn tình hình tôi đã phải chịu đựng khi ấy. Tôi nói thêm : “Các sản phẩm này được làm ra lại được xuất khẩu đi các nước dân chủ văn minh như Bắc Mỹ, Châu Âu…đó quả thật là một bi kịch. Vì các mặt hàng thủ công này do những tù nhân vì chính trị, dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo là người Việt và các sắc tộc người Thượng ở Tây Nguyên làm ra !!!”. Sau khi vừa dứt lời và được người phiên dịch nói lại, thì cả ông Michael Ôrôna và cô Nancy N. Trân rất đỗi ngạc nhiên và họ đã ghi chép tất cả phát biểu đầy cảm xúc ấn tượng đó của tôi.

Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đang giới thiệu với ông Michael Ôrona một trong những sản phẩm mà ông và các tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo là đồng bào sắc tộc người Thượng ở Tây nguyên phải lao động trong tù làm ra. Đó là các khung gương bằng mây, tre này được đan thủ công sau đó xuất khẩu sang thị trường các nước dân chủ văn minh ở Âu Châu và Bắc Mỹ…

Ông Michael Orona cho biết, tôi là người tranh đấu mà phía chính phủ Hoa Kỳ rất quan tâm và việc ra tù của tôi kết quả của nỗ lực vận động không ngừng cũng như áp lực rất mạnh mẽ của Chính phủ, Quốc hội… Hoa Kỳ. Cụ thể là từ tổng thống Bush đến bà ngoại trưởng C. Rice, cùng nhiều dân biểu khác khi gặp làm việc với các quan chức chính phủ CS Hà Nội sang Hoa Kỳ, cũng như khi phái đoàn phía Mỹ sang làm việc tại Hà Nội. Vì thế cho nên tôi có được áp lực từ chính giới Hoa Kỳ đòi phải trả tự do sớm hơn án tù dài 12 năm mà nhà nước CSVN đã kết án.

Tôi khẳng định là có biết việc này thông qua thông tin ít ỏi từ gia đình khi mỗi lần vào thăm nuôi tôi trong tù và ông Michael Orona có hỏi tôi là có biết trước việc được trả tự do không ? Tôi nói là biết được trước chỉ gần nửa giờ đồng hồ, còn trước đó hơn 1 năm, vào giữa tháng 4 năm 2004, liên tục có một đ
oàn cán bộ của tổng cục an ninh – bộ công an do các thượng tá phó phòng thuộc cục A 42 là Phạm Văn Chinh và Nguyễn Thiện Hân đã chỉ đạo ban giám thị trại giam Nam Hà mời tôi từ trong buồng giam được ngừng lao động để viết kiểm điểm nhận tội và nhà nước xem xét quá trình gọi là cải tạo tư tưởng. Nếu thời gian đó tôi viết bản nhận tội, thừa nhận việc đã xét xử là đúng pháp luật theo sự đạo diễn của bộ công an nhà nước CSVN, thì tôi đã được thả cùng đợt với Lê Chí Quang vào ngày 12/6/2004. Nhưng do tôi kiên quyết không nhận tội, không viết kiểm điểm theo ý họ muốn, tôi vẫn khẳng định mình vô tội, khẳng định vụ án hoàn toàn phi pháp, vi phạm nghiêm trọng các điều của chính Bộ Luật Tố tụng hình sự nước CH XHCN VN. Tôi đã kiên quyết đòi được đưa ra tòa giám đốc thẩm để xét xử lại một cách toàn diện, triệt để toàn bộ vụ án đúng pháp luật kể cả đem cụ Hoàng Minh Chính, ông Nguyễn Thanh Giang, cụ Trần Độ, Ts Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Hoàng Tiến, ông Lê Hồng Hà… cùng nhiều người khác có liên quan đến vụ án chính trị này. Và tôi sẵn sàng bất chấp án xử lại có thể tới 20 năm hoặc chung thân, tử hình. Bởi vì tôi không hoạt động đơn độc đấu tranh đòi dân chủ một mình, mà mọi hoạt động yêu nước và vì nhân quyền của tôi đều liên quan đến toàn bộ những nhà tranh đấu trong cả phong trào rất cụ thể. Nhưng tiếc rằng phía nhà nước đã dứt khoát từ chối vụ xử đó, chỉ yêu cầu tôi nhận tội để nhà nước xem xét thả sớm. ( Năm 2002 khi còn bị biệt giam tại trại B 14, tôi vẫn kiên quyết kể cả tuyệt thực 12 ngày đòi được đưa tướng Trần Độ cùng ra tòa xét xử cùng tôi. Còn cụ đã sẵn sàng ngồi trên xe lăn ra trước phiên tòa đó để trả lời trước tòa án của đảng CSVN và nhà nước XHCN những liên đới của cụ với tôi một cách đàng hoàng. Nhưng đến tháng 8 năm 2002 thì tôi được người quản giáo đội trưởng, trung tá an ninh tổng cục 1 Nguyễn Tiến Thịnh báo tin tướng Trần Độ đã mất. Tất cả những nội dung này được tôi tuyên bố công khai trước cả 2 cấp xử sơ và phúc thẩm ngày 20/12/2002 và 30/3/2003 tại Hà nội).

Tôi đã tiếp tục kể cho ông Michael Orona biết những diễn tiến trong thời gian lao tù như sau:

Chính vì sự từ chối viết nội dung kiểm điểm theo dàn dựng của tổng cục an ninh- bộ công an như thế của tôi, nên tôi đã không làm đạt được như mong muốn của họ. Trái lại, trong dịp này tôi đã viết bản tự thuật lý lịch + bản phản kháng dài 58 trang, trong đó gần 20 trang viết về lý lịch gia đình và cá nhân, hơn 30 trang còn lại là nội dung phản bác quyết liệt vụ án đàn áp chính trị chỉ nhằm riêng một mình cá nhân tôi. Hiện nay tổng cục an ninh, bộ công an, cục A 42 và ban giám thị trại Nam Hà vẫn lưu giữ một cách tuyệt mật bản viết tay quan trọng này. Trong nội dung bài viết phản bác đó, tôi trích dẫn từng điểm một trong Bộ luật hình sự, trong Bộ luật tố tụng, trong Hiến pháp, trong Công ước Quốc tế về Quyền con người để nói rằng là tôi hoàn toàn vô tội. Và việc thả tôi sớm hay không là tùy thiện chí của nhà nước Việt Nam, tôi không xin khoan hồng giảm án tù bằng cách đó !!! Trong bản phản kháng dài 58 trang này tôi đã viết trong buồng giam số 1 phân trại A – Nam Hà từ ngày 18/4/2004 đến cuối tháng 4/2004, tôi đã dãn chứng tới 31 điều trong Bộ luật tố tụng hình sự và các điều luật khác để chứng minh các cơ quan gọi là bảo vệ pháp luật của nhà nước XHCN VN, từ cơ quan an ninh điều tra A 24 bộ công an ra kết luận điều tra vụ án, viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội và tối cao, đến tòa án nhân dân thành phố Hà Nội và tòa án nhân dân tối cao đã vi phạm nghiêm trọng chính pháp luật nhà nước hiện hành ra sao. Tuy nhiên, nếu tôi được thả sớm thì cá nhân tôi tin chắc rằng dư luận trong nước và quốc tế cũng rất hoan nghênh và đánh giá cao việc làm đó của chính phủ Việt Nam.

Đến khoảng cuối tháng 5 đầu tháng 6 năm 2005 do có xuất hiện sự kiện lá thư viết tay của tôi được gửi ra bên ngoài gửi về thăm hỏi gia đình nhờ qua một người tù được đặc xá nhân dịp 30/4/2005, sau đó được Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang công bố trên Mạng internet khá rộng rãi. Thì ngay sau đó ít hôm, vào ngày 10/ 6/2005 một đoàn cán bộ cục A 42 – tổng cục an ninh do các thượng tá phó phòng Bùi Văn Cường và Nguyễn Thiện Hân lại tức tốc từ Hà Nội xuống làm việc với tôi đến tối mịt chưa trở về….Chính vì nội bức thư chân thành này của tôi đề cập đến lập trường của cả phía nhà nước và cá nhân tôi một cách thẳng thắn, thực tâm. Nên trong các dịp 4 lần đặc xá tha tù trong 2 năm 2004-2005 tôi đều không có tên. Sắp tới đợt đặc xá cuối cùng dịp quốc khánh mùng 2/9/2005, ngày 26 tháng 8 /2005 phó giám thị trại giam Nam Hà là thượng tá Phạm Hồng Cánh đã mời tôi lên thông báo rõ ràng như vậy.

Next Page »

Blog at WordPress.com.